Bữa trưa do anh làm rất ngon và đẹp mắt . Cô không ngờ anh cũng biết nấu ăn. "Tiểu Chaeng , đây là bữa trưa của cậu sao ? Là do ai làm vậy ? Nhìn thật đẹp mắt." - Doãn Thinh Thinh ngồi kế bên trầm trồ khen. "Hihiii.là của anh ấy làm cho mình." - Chaeyoung híp mắt nói.
Người phụ nữ nói với cảnh sát rằng cô bị bắt cóc vào đầu tháng 9, sau đó bị đưa đến một ngôi nhà. Cô bị giam cầm và bị cưỡng hiếp liên tục trong căn phòng nhỏ ở tầng hầm. Nhà của nghi phạm bị phong toả. Ảnh: KSHB. Nghi phạm, Timothy M. Haslett, 39 tuổi, ở
Chương 5 : Em chạy đâu cho thoát. « Chương Trước. Quản Lý. Chương Tiếp ». Khải Vũ ngồi một mình trong phòng , lo lắng cho cha mẹ mình hiện tại không biết ra sao , đang làm gì , hiện tại còn sống hay đã chết ? Cậu đi đi lại lại trong phòng , khuôn mặt thì thất thần , phờ
Chương 2. Chương trước Chương tiếp. Từ Tử Hàn cứ òa khóc như một đứa trẻ , đến khi không còn sức để khóc mới ngủ thiếp đi….đêm khuya thanh tĩnh , Biệt thử của Từ gia phá lệ yên tĩnh , các bảo vệ đi tuần tra xung quanh , bất chợt có 1 bóng đen lướt qua , nhanh như
[Lichaeng] (Cover) Bắt Cóc Em Về Làm Vợ Chap 32 « Chương Trước. Quản Lý . Sửa Chương; Cài Đặt Hiển Thị
Khải Vũ chỉ biết bất lực nằm đó để cho hắn muốn làm gì thì làm. Nằm được một lúc , Khải Vũ cảm thấy hơi khó chịu. " Này tôi muốn đi tắm ". " Gọi anh xưng em đi , rồi tôi đưa em đi " Hạ Minh mắt vẫn nhắm do chưa tỉnh ngủ mà đáp lại. Khải Vũ lúc này không
Bắt Cóc Em Đem Về làm Vợ , chương 13 của tác giả Dư Tiểu Thuần cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
WG8NITF. [Kể từ chương này Phàm ca sẽ rất bá đạọ lúc nào cũng khiến cho Hàn nhi nhà ta phải xấu hổ và đỏ mặt liên miên D ]Từ Tử Hàn đã được Dược Thiếu Phàm đưa về nhà vì cô không muốn ở lại bệnh biện cũng không thích suốt ngày phải gửi mùi thuốc sát trùng. Khi cô được về nhà quản gia đã rối rít hỏi thăm cả những hầu gái trong nhà cũng vậy. Vì tay phải tạm thời không cử động được nên cô không thể tự tắm phải nhờ những người giúp việc trong nhà chăm sóc khiến cô rất ngại và xấu hổ . Mỗi khi ăn cơm , anh cũng tận tay đút cho cô , lâu lâu cô lại tự cầm muỗng bằng tay trái . Anh thường ôm cô khi ngủ , rất cẩn thận để tránh động đến vết thương , mấy ngày đầu cô còn cảm thấy ngại ngùng nhưng rồi cũng quen dần . Con bạch hổ lúc nào cũng đi theo cô , khiến cho cô thấy rất vui vì được mọi người quan Tử Hàn bị thương cũng đã gần hai tuần , mỗi lần thuốc hết tác dụng cô lại phải khổ sở chịu đựng cho đến khi lấy được thuốc , nhiều đêm khi Dược Thiếu Phàm đang ôm cô say ngủ thì bị thức giấc bởi tiếng khóc của cô . Anh phải lấy thuốc cho cô uống . Cuộc sống của cô cứ thế mà gắn liền với thuốc tê. Vết thương cũng từ từ lành lại vai cô có thể cử động nhẹ , cô có thể tự tắm được .Cũng như thường ngày , Từ Tử Hàn chuẩn bị đi tắm thì Dược Thiếu Phàm mở cửa bước vào , giọng anh vẫn trầm thấp lạnh lùng thường ngày "Chuẩn bị tắm sao ?"Từ Tử Hàn nghe thấy tiếng anh thì quay sang trả lời "Ừm !""Để anh giúp em tắm." - Dược Thiếu Phàm tỉnh bơ nói. Câu nói của anh khiến cô trợn tròn mắt , anh...vừa nói gì vậy ? Chắc là do cô nghe lầm ."Sao hả ?"- Dược Thiếu Phàm ngồi xuống ghế , hai chân bắt chéo , điềm đạm nói."Anh...em tự tắm được !" - Cô đỏ mặt trả lời . Hôm nay anh bị sao vậy chứ."Vết thương chưa lành.""Không sao mà , em đi tắm đây." - Cô vội vã quay mặt chạy vào phòng tắm."Từ Tử Hàn..." - Chính là lúc cô đi tới cửa , Dược Thiếu Phàm liền lên tiếng . Cô đứng lại , cắn chặt môi , không dám quay lại nhìn anh. Dược Thiếu Phàm đứng dậy , chạm rãi bước tới , hai tay anh đút vào túi quần lạnh nhạt cất tiếng "Nếu không phải do em bị thương thì những gì trên cơ thể em đều thuộc về anh lâu rồi.""Anh...không biết vô sỉ sao ?" - Từ Tử Hàn hét lên . Khuôn mặt cô đỏ gần như muốn rỉ máu."Nếu biết thì anh đã không nói vậy rồi.""Anh...!!??" - Cô trừng mắt nhìn anh , Dược Thiếu Phàm nhếch môi cười tà , anh ép cô vào tường , cô sợ hãi ôm chặt lấy quần áo bặm môi nhìn anh."Tử Hàn...em thử nghĩ xem , một người đàn ông đã cưới vợ nhưng hơn nửa năm chưa được đụng vào vợ thì sẽ như thế nào ?" - Dược Thiếu Phàm chặn cửa , khuôn mặt chẳng có chút biểu tình , lạnh nhạt nói."Anh đụng vào em rồi mà..." - Cô gân cổ nói ."Chúng ta chưa từng quan hệ ." - Anh bình thản trả lời. Từ Tử Hàn ngây ngốc nhìn anh . Trời ạ , dù không làm chuyện đó nhưng rõ ràng anh đã đụng chạm vào cô rồi mà "Anh...sao có thể trắng trợn và xấu xa như thế chứ ? Anh...có phải Dược Thiếu Phàm không vậy ?" - Từ Tử Hàn mếu máo nói."Sinh thành anh đã xấu xa . Em quá khen !" - Dược Thiếu Phàm nhếch môi cười tà . Cô vợ nhỏ của anh càng lúc càng thú vị rồi...Cô kinh ngạc nhìn anh , sao cái gì anh cũng nói được hết vậy ? Đàn ông khi kìm nén dục vọng đều trở nên như thế sao ."Em tự vào hay để anh dùng bạo lực ?"Từ Tử Hàn ôm đống quần áo lững thững đi vào , đây chẳng phải là đang ăn hiếp cô sao ??? Dược Thiếu Phàm nhìn bộ dạng của cô nhịn không nổi bật cười thành tiếng sau đó thích thú đi vào . Cô ngồi xổm bên bồn tắm , tay cứ khư khư nắm chặt chiếc áo . Dược Thiếu Phàm nhịn cười , đanh mặt lại , cất tiếng nói "Cởi đồ đi , anh pha nước cho em." Từ Tử Hàn đứng dậy , bàn tay nhỏ bé cởi từng cúc áo ra , nhưng chỉ có thể cởi bằng một tay , tay phải cô hiện tại chưa dùng quá sức được. Chiếc áo sơ mi trắng được cởi ra , cô để gọn sang một bên. Cô đưa tay ra đằng sau gỡ bra nhưng cứ loay hoay mãi ."Huýt..." - Dược Thiếu Phàm huýt sáo , cô giật mình quay đầu lại , anh hất mặt về phía bồn tắm , Từ Tử Hàn chầm chậm đi đến . Anh đứng dậy đưa tay cởi áo giúp cô . Từ Tử Hàn sợ hãi hét lên "Á , anh làm gì vậy ? Tránh xa em ra.""Em định mặc bra để tắm sao ?" - Nhìn bộ dáng hốt hoảng đến đáng thương của cô trong lòng anh có chút tội nghiệp . Nhưng chỉ là một chút nên cái ý ngĩ ấy nhanh chóng bay ra khỏi đầu anh . Anh tiến lại , vòng tay qua sau lưng cô , đưa tay cởi khuy áo ra , anh tiện tay ném nó sang một bên , ánh mắt dừng lại trên bầu ngực cô , khóe môi cong lên , giọng nói trầm thấp phát ra "excellent !""Anh là đồ biến thái." - Cô đưa tay che ngực , đỏ mặt hét lên . Cái gì mà tuyệt vời chứ ? Anh rốt cuộc là loại người gì đây ? Dược Thiếu Phàm nhếch lông mày , nhàn nhã trả lới "Anh chỉ biến thái với 1 mình em thôi." Cô giương mắt nhìn anh , có cần cô gọi anh là sư phụ không , tại sao cái gì anh cũng có thể nói hết vậy . Đã vậy còn trả lời bình thản nữa . Dược Thiếu Phàm...chồng của cô ngày trước đâu rồi hic..."Không định tắm nữa sao ?"Cô đưa tay cởi bỏ chiếc váy , sau đó là chiếc quần nhỏ . Lúc này , cả cơ thể cô hiện lên trước ánh đèn trắng . Làn da mịn màng , trắng nộn . Bất kì người đàn ông nào khi nhìn thấy thân thể cô như vậy đều khó mà kìm nén được dục hỏa. Dược Thiếu Phàm ngoắc cô lại , chỉ vào bồn nước ấm . Từ Tử Hàn như phát khóc tiến đến , bây giờ tay cô nên che trên hay che dưới ? Tay phải không thể nhấc cao , đành phải che phía dưới nhưng lại không thể đưa quá xa , chỉ là thoắt ẩn thoắt hiện vùng kín của cô. Dược Thiếu Phàm lại mở miệng , dường như anh không chọc ghẹo cô thì không thể chịu nổi , lời nói kém tế nhị của anh lại tiếp tục"Từ Tử Hàn...chỗ to nhất của em anh đã thấy , chỗ nhỏ nhất anh cũng đã nhìn , em...che làm gì ?""Thiếu Phàm...anh không thể ngừng việc mở miệng nói những lời xấu hổ đó sao ?""Không thể." - Rất ngắn gọn , câu đáp trả lời nói của cô chỉ hai chữ khiến cô tức giận mà bước vào bồn tắm. Những bong bóng xà phòng che lấp những thứ cô muốn che , bọt xà bông nhấp nhô trên cơ thể trắng nõn của cô , dòng nước ấm bao phủ lấy cô khiến làn da từ từ trở nên ửng đỏ. Dược Thiếu Phàm tuy bên ngoài mặt vẫn lạnh nhưng trong lòng lửa dục đang sôi ùng ục , anh thở dốc ngồi xuống , đưa tay gỡ nhẹ miếng băng trên vai cô , một vết thương hiện ra , những đường chỉ may ngay ngắn . Từ Tử Hàn vội vã che mắt anh lại , cô cất tiếng ngăn "Đừng nhìn , rất kinh khủng". Nhiều lần cô nhìn vết thương ấy trong gương , chính cô còn thấy ghê sợ , huống chi là những người khác. Sau này vết thương ấy sẽ có sẹo , lúc đó còn xấu hơn bây giờ , cô không muốn để anh thấy. Cô...không muốn anh chê cô ! Dược Thiếu Phàm gỡ tay Từ Tử Hàn ra , anh hôn nhẹ bên vết thương , khẽ nói "Nếu vết thương em đã lành , nụ hôn này sẽ đặt trên vết thương ấy ! Nhưng bây giờ vết thương chưa lành anh chỉ có thể hôn thật nhẹ vào chỗ kế bên . Như vậy em sẽ thấy không đau .""Anh không thấy nó rất xấu sao ?""Những thứ thuộc về em , luôn xinh đẹp ! Dù có là những vết thương đã khắc sâu thì đó vẫn là thứ đẹp đẽ nhất đối với anh. "Từ Tử Hàn nhìn anh , cô khẽ cười . Chỉ cần câu nói đó của anh cô sẽ không sợ nữa. Dược Thiếu Phàm từ cái cổ ngọc ngà của Từ Tử Hàn mơn trớn xuống bầu ngực sữa kia , vui vẻ vuốt ve . Từ Tử Hàn giật nảy người "Anh làm gì vậy ?""Tắm !" - Anh trả lời cộc lốc , sau đó lại tiếp tục công việc đang làm."Không...được !" - Từ Tử Hàn thở dốc , cô đẩy tay anh ra khỏi ngực nhưng không thể. Dược Thiếu Phàm cứ thế mà xoa nắn , ngắt nhẹ nụ hoa anh đào của cô , Từ Tử Hàn cắn môi lại không cho tiếng rên phát ra. bàn tay anh di chuyển xuống dưới chạm vào nơi u cốc nhạy cảm nhất của Từ Tử Hàn , cô yêu kiều rên lên “Thiếu Phàm…dừng lại…”Mặc cho cô đang than vãn , van xin , anh cứ thế mà trên ghẹo , ngón tay anh bắt đầu đi vào trong cô, từ từ uyển chuyển , Từ Tử Hàn mở to mắt , cô bắt đầu thở dốc , cô muốn anh dừng lại nhưng không còn sức để nói . Dược Thiếu Phàm đặt môi mình lên cặp môi anh đào của cô , dùng lưỡi tách răng cô ra , tiến sâu vào trong , cái lưỡi quấn lấy lưởi của cô , tham lam liếm mút , bên dưới , ngón tay cũng chuyển động nhanh dần , đến khi nơi ấy của cô tiết ra dịch trắng , Từ Tử Hàn mệt lả người dựa vào thành bồn tắm. Anh đưa tay mở nắp ống thoát nước ở bồn tắm lên , nước bắt đầu rút , thân thể cô lại hiện ra trước mắt anh , những bọt xà phòng vẫn còn vương trên cơ thể cô đẹp đến mê người , Anh đưa tay mở vòi nước ấm ra , rửa sách những bọt xà phòng trên cơ thể cô . Dược Thiếu Phàm bước vào bồn tắm , tay anh lại cầm nắn nơi trổ mã của cô , môi của anh đặt lên bầu ngực sữa , cái lưỡi liếm lám quả nho trên đầu cắn nhẹ đầu ngực cô , Từ Tử Hàn yêu kiều kêu than , đến khi quả nho ấy đỏ thẫm anh mới chịu buông ra "Rất ngọt !" , anh ghé sát tai cô thổi khí " Nếu sau này chúng ta có con , nơi thơm tho ngọt ngào ấy sẽ không phải của riêng đứa bé." - Lời nói của anh khiến cho cô đỏ mặt. Sao anh lại có thể thốt ra những câu nói xấu hổ như thế , tay anh lại tiếp tục thăm dò nơi bí ẩn sau khu rừng của cô , ngón tay vỗ về xoa nắn nhụy hoa mẫn cảm kia "Thiếu Phàm...đừng...xin anh !" - Từ Tử Hàn xấu hổ rên lên , cô muốn anh dừng lại , đừng trêu ghẹo cô như thế. Dược Thiếu Phàm cười tà "Phải giúp em chuẩn bị chứ !" Bàn tay có chút thô vỗ về chơi đùa trên nhụy hoa mềm mại cực kỳ kích thích cảm giác của Từ Tử Hàn "Không...không cần..."- Từ Tử Hàn thở hổn hển nói . Sau một hồi trêu đùa anh nhẹ nhàng bế cô ra khỏi bồn tắm , đặt cô ngồi trên sàn gạch. Nỉ non nói "Đừng sợ , anh sẽ không làm tổn thương em.""Không....đừng...""Em không tin anh ? Anh sẽ không làm em bị thương !""Không thể...vào phòng sao ?""Không cần , bây giờ anh muốn em."Dược Thiếu Phàm đưa tay cởi thắt lưng , chiếc quần đen từ từ được cởi bỏ ,bên trong chiếc quần vật nam tính của anh sớm đã căng cứng hiện ra , Từ Tử Hàn sợ hãi lùi lại , tấm lựng mịn màng vô tình chạm vào bức tường lạnh lẽo khiến cô khẽ run. Dược Thiếu Phàm đến gần kéo cô sát lại "Vợ à , không cần sợ , anh sẽ dịu dàng." Hai chữ "vợ à" của anh khiến cô cảm thấy lòng hạnh phúc nhưng nỗi sợ hãi vẫn dâng trào. Đàn ông khi bị kìm nén dục vọng đều như vậy sao ? Anh bắt đầu đặt vật nam tính của mình chạm vào nơi nhạy cảm của cô . Cơ hồ là có chút thô bạo , anh đặt thân mình ở giữa hai chân cô, lửa nóng kia, thẳng đứng chống đỡ chỗ tư mật hết sức chặt chẽ kia của cô. Từ Tử Hàn mở to mắt khóe mắt bắt đầu ngấn nước cô sợ hãi cánh tay trái ôm chặt lấy lưng của anh , từng ngón tay đè mạnh vào lưng anh , cô thét lên "Thiếu Phàm đừng mà...hộc...thật...thật rất đau...ưm..."Dược Thiếu Phàm giữ lấy thắt eo cô , anh thở dốc , cô gắng trấn anh cô "Thả lỏng , đừng căng thẳng , sẽ không tốt."Anh rốt cuộc không thể nhẫn nại hơn nữa, đem sắp bạo phát xâm nhập vào trong cơ thể cô, quá chặt! Cô quá hẹp căn bản không thể nào dung nạp anh , lối vào chặt khít bóp nát lấy anh , khuôn mặt nhỏ bé đỏ ửng lúc trước của cô giờ đây đã trắng như tuyết , cô cắn chặt môi dưới , đau đến khó tả , Dược Thiếu Phàm nhìn cô khổ sở như vậy trong lòng thật khó chịu nhưng bây giờ anh chỉ mới đi vào trong cô , Anh lại không dám có động tác tiếp theo, ý thức được mình có thể sẽ thương tổn đến cô, dù anh không thể dịu dàng như những gì anh nói nhưng anh cũng không thể làm tổn thương cô , cô khít khao hơn rất nhiều so với tượng tượng của anh. Vừa nãy tay anh chỉ cử động ngón tay ra vào nơi ấy đã thấy rất khít , bây giờ làm sao có thể mở rộng ra . Dừng lại ở chỗ đó, anh tiến không được lùi không xong, mặc dù anh nghĩ sắp nổi điên, mặc dù anh không thể tiếp tục nhẫn nại, nhưng là anh cũng rõ ràng biết được anh sẽ không vì bản thân mà làm tổn thương cô . Từ Tử Hàn gắt gao ôm lấy anh , cô nức nở nói "Thiếu Phàm...em không chịu được...""Ưm...á...a..." - Không biết bao lâu , anh mới có thể xâm nhập vào cô , chỉ mới tiến sâu vào trong , một dòng máu và dịch bôi trơn mới tuôn ra , Từ Tử Hàn càng siết lấy anh hơn , cô khổ sở kêu lên . Lúc này sự ra vào trong cô mới thuận lợi , anh đưa tay vuốt tóc cô dụ dỗ "Không cần lo , hãy thả lỏng , nghe lời anh ! Hàn nhi..." Đau đớn sau khi biến mất, cô bắt đầu cảm thấy tư vị trong truyền thuyết, không cách nào đè nén rên rỉ thành tiếng, khiến cho Dược Thiếu Phàm càng thêm điên cuồng luận động . Từ Tử Hàn đưa tay che mặt , lúc này cô rất xấu hổ , tại sao cô lại cứ rên lên thành , Dược Thiếu Phàm đưa tay chặt chẽ gỡ tay cô ra , đôi mắt màu hổ phách ngắm nhìn cô , đáy ngươi từ lúc đã trở nên phiếm sắc anh đào , anh lau khóe mắt cô "Đừng khóc , Hàn nhi ! Đừng sợ."Từ Tử Hàn ôm chặt lấy anh. Cánh tay phải chỉ có thể nắm nhẹ tay anh . Anh thở gấp hổn hển , đồng thời hạ thân vẫn hung hăng xâm nhập khiến cô toàn thân run Tử Hàn không ngừng kêu than , nghe tiếng kêu của cô , long anh như thắt lại , anh đặt môi mình lên môi anh đào của của cô , hôn thật sâu , lực chạy nước rút vẫn không hề chậm lại . Từ Tử hàn cảm giác thần trí mình đang từ từ tiên tán , một khoái cảm kì lạ không thốt lên lời . Lực của anh có chút nhẹ nhàng , có chút mạnh bạo , anh không dịu dàng như anh nói , rõ rang anh nói sẽ không làm cô đau nhưng bây giờ cô khóc cũng không nên tiếng …. Anh đáng ghét . – Từ Tử Hàn trong lòng không ngừng ai oán. Sự ra vào của anh càng ngày càng mạnh , càng ngày càng nhanh , cô vốn không thể thích ứng với hoạt động của anh , yêu kiều thở hổn hển nói “Thiếu Phàm….em…em…không chịu…được…mà…nhanh…quá….”“Hàn nhi….anh yêu em…Hãy cùng anh…” – Lời mật ngọt của Dược thiếu Phàm vang , anh ở trong cô càng lúc càng to , càng lúc càng nóng , rốt cuộc khi mầm mống lửa nóng của anh ở trong cơ thể cô bộc phát đạt đến đỉnh điểm…Thân thể yếu ớt của cô không cách nào cịu đựng được khoái cảm cực hạn như thế , thân nhể mềm nhũng hôn mê gục trên vai anh . Anh cưng chiều đưa tay vuốt tóc cô . Thương tiếc nhìn người ngọc nhỏ nhắn trong vòng tay . Dược Thiếu Phàm nhẹ nhàng hôn một cái lên đôi môi anh đào có chút sưng đỏ của cô , từ từ rút phần thân thể mặc dù đã phát tiết nhưng vẫn kiên đĩnh ra. Trên vật nam tính nhàn nhạt vết máu nhắc nhở anh người con gái non nớt đã trải qua đau đớn như thế nào . Bây giờ thì , cô đã là củ anh . Dược Thiếu Phàm bế cô vào bồn tắm , cẩn thận tắm rửa sạch sẽ cho cô . Tuy rằng anh đã phát tiết trong cô nhưng vật nam tính của anh vật còn kiên đĩnh dù vâỵanh cũng không thể xâm chiếm cô thêm lần nữa vì cô không còn đủ sức để chịu đựng , thời gian vẫn còn dài , cô và anh còn là vợ chồng thì sợ gì không có lần sau chứ !? Tắm cho cô xong , anh lấy cái khăn tắm bao bọc lấy người cô . Bế cô ra ngoài , đặt cô nằm lên giừơng anh bước tới tủ đựng đồ lấy một chiếc váy ngủ bằng lụa cẩn thận mặc cho cô. Sau đó kéo chăn đắp lại đổ cô yên giấc ngủ , anh hôn nhẹ lên vầng trán rộng . Vợ của anh khi ngủ lại có thói quen xấu , cứ tưởng anh là gối ôm rồi vuốt ve đôi khi lại nắm nắm chặt lấy áo của anh . Khiến cho anh không thể yên giấc , thử nghĩ xem , tối nào cũng ôm một người con gái kiều nhỏ xinh đẹp như thế vậy mà không thể động vào còn phải luôn kìm nén dục vọng. Đã vậy sáng nay cô còn gác chân vào giữa hai chân anh , cái chân thon dài cứ chạm rồi mơn trớn hạ thân anh , anh phải cô gắng kìm chế lắm mới không ăn cô...Thật là một tiểu yêu tinh. Dược Thiếu Phàm đi ra khỏi phòng , xem ra hôm nay sẽ ăn cơm tối trễ rồi , cô mệt mỏi như vậy thì sẽ ngủ rất lâu....
Sáng hôm sau , Từ Tử Hàn tỉnh dậy rất sớm , hôm nay là 24 , là lễ giáng sinh . Cô háo hức vô cùng . Từ Tử Hàn vui vẻ bước xuống sảnh , cô ngó qua ngó lại tìm bóng dáng anh ."Bác quản gia , Thiếu Phàm đi làm rồi sao ?" - Cô chạy tới chỗ quản gia , mở miệng hỏi."Vâng , thưa phu nhân !" - Quản gia cung kính trả lời."vậy sao ?" - Mới có 6h mà anh đã đi làm sao ? Uổng công cô cố gắng dậy sớm để được ăn sáng cùng anh..."Phu nhân , Ông chủ sai tôi nhắn với cô , hôm nay bgài ấy sẽ về sớm nên phải đến công ty sớm để giải quyết việc." - Quản gia thấy cô ủ rủ bèn nói. Từ Tử Hàn nghe vậy , tâm tình liền vui hẳn. Cô bước vào phòng ăn bắt đầu ăn sáng. Trong đầu cô đang có một suy nghĩ , cô ăn sáng rất nhanh."Bác đầu bếp, giúp cháu làm ít bánh quy nhé.""Vâng , nhưng nguyên liệu làm bánh còn rất ít , cô chờ tôi đi mua nhé." - Đầu bếp cười vui vẻ trả lời."Không cần để cháu tự đi mua cho.""Ấy , sao co thể !""Không sao , dù sao cháu cũng cần mua ít đồ.""Vậy ! Cô nên nói với quản gia để ông ấy sai người đi cùng cô.""Vâng !" - Từ Tử Hàn tươi tắn nói , cô đứng dậy chạy ra ngoài sảnh. "Bác quản gia , cháu muốn đi ra ngoài mua đồ.""Vâng , để tôi sai ám vệ đi theo cô." - Quản gia đi ra ngoài sân nói gì đó với một ám vệ nữ sau đó đi vào "Phu nhân , đây là Triệu Dĩnh Tâm , cô ấy sẽ là ám vệ riêng của cô.""Chào phu nhân !" - Người ám vệ nữ tên Triệu Dĩnh Tâm cúi đầu chào . Cô gái này tầm cỡ 23 , 24 tuổi , mái tóc dài ngang vai màu hạt dẻ , cặp mắt màu đen sắc bén , nói chung là ngũ quan tinh tế , cô gái ấy mặc bộ comple đen , áo sơmi trắng thẳng tắp . Từ Tử Hàn thân thiện cười tươi nói "Chào chị , em là Từ Tử Hàn.""Ấy , không cần phải gọi tôi là chị.""Ưm...không sao , không sao. Chúng ta đi mua đồ thôi nếu không sẽ không kịp mất." - Cô mặc cái áo khoác lông cừu to bự nhìn rất ấm áp , đeo thêm bông chụp tai giữ ấm màu trắng . Nhìn cô vô cùng đáng yêu cứ như là thiên sứ nhỏ vậy. Triệu Dĩnh Tâm đi theo sau."Phu nhân , ngaìi muốn đi đâu?" - Tiểu Tường là tài xế lái xe trẻ của nhà Dược Thiếu Phàm , anh cung kính hỏi."Chở tôi đến cửa hàng bán nguyên liệu làm bánh Domi nhé.""Vâng." - Tiểu Tường gật đầu , sau đó lái xe ra khỏi cổng tòa biệt thư phương Tây nguy nga. Thật ra tiệm bán nguyên liệu làm bánh ấy là do cô đọc trên tạp trí thấy n ở đó có nhiều nguyên liệu , khuôn bánh nhìn rất xe Porshe sang trọng dừng trước một cửa tiệm nhìn hơi cổ một chút , treo ngay ngắn tấm bảng bằng gỗ với dòng chữ “Domi” , Từ Tử Hàn bước xuống xe , đi vào , cánh cửa màu trắng được đẩy vào chiếc chuông kêu “ding…dong” phát ra , trong đây được sơn bằng một màu hồng hồng trang nhã , ngọt ngào , mùi thơm của những chiếc bánh thoang thoảng khắp nơi . Những vật dũng làm bánh chất ở trên một kệ bằng kim loại cao ngất ngưởng , nguyên liệu thì được trưng bày ở tủ kính , ở đây còn có tủ bán bánh , sâu bên lớp kính kia là những chiếc bánh với hình thù khác nhau , nhỏ nhắn , dễ thương….“Quý khách muốn mua gì ạ ??” – Môt tiếng nói ấm áp phát ra từ đằng sau Từ Tử Hàn và Triệu Dĩnh Tâm , cô quay người lại , người vừa nói là một người phụ nữ trung niên , trên trán thoắt hiện vài nếp nhăn nhưng vẫn giữ được sự xinh đẹp của một người trung niên. Từ Tử Hàn mỉm cười , lễ phép nói “Cháu muốn tìm nguyên liệu để làm bánh cookie . cho lễ giáng sinh vào tối hôm nay.”“Vậy thì mời quý khách đi sang đây , đây là những nguyên liệu vừa rẻ lại rất ngon.” – Người phụ nữ đi đến bên tủ kính trưng bày những nguy6en liệu làm bánh , cầm một gói bột lên đưa cho cô.“Thật sao ? ưm…lấy cho cháu 3 bịch nhé. Thêm một ít bột chocolate và bột trà xanh.”“Được ! Cô có muốn lấy thêm khuôn bánh không ?”“Vâng ! lấy cho cháu khuôn bánh hình ngôi sao , hình vuông….ưm…hình người nữa !” – Cô đưa ngón tay ra đếm , sau đó tươi tắn nói.“Được , cô chờ chút nhé , tôi sẽ lấy cho cô. Phiền cô ngồi ở đây chờ .” – Người phụ nữ cẩn thận kéo chiếc ghế gỗ ra mời cô ngồi. Từ Tử hàn ngồi xuống , nhưng rồi lại đứng dậy , cô đi đến chiếc quầy đựng những chiếc rổ kết xinh đẹp , bên trong là những chiếc cài áo đáng yêu , khăn choàng bằng len được làm bằng tay với những màu khác nhau , cô xem trên báo chỉ biết đây là một tiệm bánh có bán những nguyên liệu làm bánh chứ không hề biết ngay cả những thứ này cũng có bán. Những thứ này . Cô quay sang ám vệ , tươi tắn họi “Chị Tâm Tâm , chị thấy cái ghim cài áo này có được không ?”“Rất đẹp !” – Triệu Dĩnh Tâm mỉm cười gật đầu , đây cũng là lần đầu tiên cô cười với người khác , lúc ở trên xe cô và Từ Tử Hàn nói chuyện rất thân thiết , Từ Tử Hàn vui vẻ gọi cô là Tâm Tâm , như là một cái tên riêng của cô .“Vậy lấy cái này !” – Vật nhỏ nhắn trên tay của Từ Tử hàn là cây ghim cài áo bằng kim loại , ở đầu có gắn một trái golf đen lấp lánh như pha lê , phía dưới trái golf gắn sợi dây bi , lủng lẳng phía dưới rồi được đính vào trên thân cây cài tạo thành một vòng bầu dục. Cô đưa mắt qua nhìn những chiếc khăn choàng cổ bằng len , lựa lấy một cái màu đỏ cầm lên . Cách đan thật khéo léo , cô muốn tặng quà giáng sinh cho Dược Thiếu Phàm , đang phân vân không biết nên tặng gì thì bây giờ cô cũng đã có quyết định .“Tiểu thư ! Đây là những món đồ cô cần !” – Người phụ nữ bước ra , trên khuôn mặt kia vẫn giữ nguyê nnụ cười thân thiện.“Cô à , cháu muốn mua thêm những thứ này , gói lại dùm cháu . Gói riêng nhé” – Từ Tử hàn đưa chiếc khăn len cùng cây ghim cài áo cho người phụ nữ ấy , bàn tay mảnh khảnh và hơi gầy cầm lấy , bước đến quầy thu ngân để gói lại cẩn thận. Sau một hồi , người phụ nữ ấy đưa cho cô hai món quà gói xinh xắn . “Của tiểu thư đây !”“Tính tiền dùm cháu”“Của cô , hết 350 tệ."Từ Tử Hàn đưa cho người phụ nữ ấy đún gvới số tiền cần trả , sau đó cúi đầu chào ra về. “Tiểu thư ! Xin chờ đã !” – Chính là lúc cô định bước ra cửa , người phụ nữ xinh đẹp ấy chợt gọi cô , bà tiến lại đưa cho cô một hộp bánh màu trắng , tươi cười nói “Đây là bánh mà tôi tặng cô ! Tên tôi là Hoàng Ngọc Lan. ““Ơ , sao có thể chứ !” – Từ Tử hàn ngạc nhiên nói.“Không sao , đây là quà dành cho khách hàng .” – Người phụ nữ híp mắt Tử Hàn phân vân , sau đó mới đưa tay nhận , cô lịch sự cúi đầu cảm ơn “Cảm ơn cô !”“Giáng sinh vui vẻ !” – Hoàng Ngọc Làn cúi đầu chào , kết thúc sự chào đón bằng 1 câu chúc mừng.“Giáng sinh vui vẻ ! “ – CÔ cũng lịch sự nói , niềm nở bước ra khỏi cửa. chiếc xe Porsche vẫn đứng nguyên vị trí chờ cô . Phát hiện ra cô đang đi tới, Tiểu Tường bước ra , mở cửa cho cô . “Tâm Tâm , khi nào rãnh chúng ta đến đây nhé.”“Vâng.”“Phu nhân , ngài còn muốn đi đâu nữa không ?” – Tiểu Tường cung kính hỏi.“Ừm…tôi muốn đi mua một chút quà , Tiểu Tường anh có biết cửa hàng bán quà nào đẹp không ?”“Tôi biết , thưa phu nhân . Để tôi đưa cô đi.” – Tiểu Tường mỉm cười nói.“Được !”Chiếc xe lại lăn bánh rời khỏi cửa hàng đi đến trung tâm Đài Bắc , bây giờ là lễ giáng sinh , khắp đường phố trang trí đầy đèn neon , những người giả ông già noel đứng đầy đường phát quà cho những đứa trẻ xinh xắn , dễ mến đi qua . Cây thong cao ngất ngưởng , hay nhỏ bé được trưng bày khắp nơi .. Dừng lại ở lề đường , Tiểu Tường bước xuống mở cửa xe cho cô "Phu nhân n là cửa hàng này" . Từ Tử Hàn cẩn thận bước xuống , gió chợt thổi nhẹ , những bông tuyết trắng tinh khiết bắt đầu rơi . Lạnh....thật rất lạnh , Triệu Dĩnh Tâm , đưa tay cầm bàn tay nhỏ của Từ Tử Hàn xoa xoa , cô khẽ nói"Chúng ta nên vào thôi ạ.""Ưm..." - Từ Tử Hàn gật đầu , bước vào cửa hàng nhìn khá to và sangtrọng , nơi đây chưng đầy quà giáng sinh cùng gấu bông."Kính chào quý khách." - Hai nhân viên đang ngồi nhàm chán ở quầy thu ngân thấy cô tiếng động liền đứng lên. Ôi...nhìn xem người con gái mặc chiếc áo len ấm áp màu trắng trên đầu còn cài một cái chụp tai giữ ấm đồng màu , mái tóc đen dài buông xõa trên vai , cặp mắt to tròn , con ngươi đen láy lấp lánh như có nước , đôi môi đỏ mọng xinh đẹp , làn da trắng như sữa . Thật là một mỹ nữ. Người đi cùng cũng khá xinh , mái tóc ngắn nhìn rất chững chạc , cặp mắt sắc bén , cái mũi cao , đôi môi mỏng , khuôn mặt trắng nõn .Cô mặc bộ comple đen , nhìn vào cũng biết cô gái tóc ngắn ấy là vệ sỹ của mỹ nữ kia."Quý khách cần gì ạ." - Một nhân viên bước gần đến chỗ của Từ Tử Hàn."Ở đây có bán gấu bông hình bạch hổ không vậy ?" - Từ Tử Hàn đáp."Có ạ , mời đi theo tôi."Từ Tử Hàn đi theo cô nhân viên đến chỗ để gấu bông."Đây ạ !" - Nhân viên phục vụ tìm kiếm con gấu bạch hổ sau đó đưa cho cô , tươi tắn nói "Đây là loại trung , còn có loại nhỏ hơn nữa."Từ Tử Hàn quan sát con gấu , sau đó tươi tắn nói "Tôi lấy con này.""Vâng."Vốn định đi ra nhưng ánh mắt của cô chợt phát hiện ra con voi bông xinh xắn nhưng lại to bự kia , để xem...nó cao hơn cô !!!"Tâm Tâm...nhìn xem , chị thấy có đáng yêu không ?" - Từ Tử Hàn lắc tay Triệu Dĩnh Tâm , chỉ về phía con voi to bự trên kệ cao tít."Dễ thương lắm , phu nhân , ngài muốn mua sao ?" - Triệu Dĩnh Tâm cười . Cô gật đầu . Chân của Triệu Dĩnh Tâm đặt lên bậc dưới , dùng sức nhảy lên , đưa tay lấy con voi bằng bông xuống một cách thật nhẹ nhàng và nhanh chóng. Từ Tử Hàn nhận lấy con voi đầy kinh ngạc , cô trầm trồ khen ngợi "Oa...chị thật giỏi , cảm ơn chị Tâm Tâm." Triệu Dĩnh Tâm mỉm cười sau đó cùng đi ra . Từ Tử Hàn đưa con thú bông ra , cô tươi tắn nói "Gói con hổ bông dùm tôi . , ưm...con voi thì không cần gói .""Vâng !"Khoảng phút phút sau , người thu ngân đưa đồ lại cho cô , tươi cười nói "Của tiểu thư hết 1 triệu !""Ừm !" - Từ Tử Hàn định lấy trong ví ra đúng số tiền ấy thì đột nhiên từ đằng sau một cánh tay to , chắc khỏe vươn tới đặt trên quầy thu ngân một cái thẻ , giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên "Hãy tính bằng thẻ này."Tử Tử Hàn quay đầu lại , có chút ngỡ ngàng "Thiếu Phàm ? Sao anh lại ở đây ?""Có chút chuyện !" - Dược Thiếu Phàm nhàn nhã nói . Triệu Dĩnh Tâm thấy anh thì cúi đầu chào. "Đi mua đồ sao không dùng thẻ anh đưa ?""Ưm...không cần , em có thể tự trả." - Từ Tử Hàn cười nói . Lúc trước , anh có đưa cho cô một cái Platinum Card , nói là khi nào cần thì hãy sử dụng , nhưng cô cũng có thẻ tín dụng riêng nên không cần dùng đến ."Mau tính tiền !" - Dược Thiếu Phàm đanh mặt lại , hất mặt về phía chiếc thẻ mà anh đưa ý muốn nói hãy dùng cái thẻ ấy. Nhân viên phục vụ vừa nhìn thấy Platinum Card trước mắt, có chút ngỡ ngàng nhưng sau đó vui mừng muốn ngất đi, Platinum Card, là cái khái niệm gì? Bên trong thẻ chính là quẹt tiền không giới hạn , chỉ có những nhà tài phiệt hay những thương gia giàu có mới sở hữu được cái thẻ quý báu này. Người phục vụ hai tay cầm lấy quẹt một lần rồi luyến tiếc trả lại cho anh . Dược Thiếu Phàm đưa tay cầm lấy chiếc thẻ bỏ vào trong bóp , cầm lấy hai món đồ trên quầy thu ngân , sau đó nắm tay cô ra ngoài . "Thiếu Phàm để em cầm con voi." - Từ Tử Hàn chìa tay mong đợi con voi to bự ấy từ anh , Dược Thiếu Phàm mỉm cười đưa cho cô."Ấy , Thiếu Phàm ! Cái tên chết tiệt này , cậu làm tôi đi tìm đấy." - Một giọng nói tức giận phát ra , vừa mới bước ra khỏi cửa , Lôi Lạc Kình đã xối xả nói."Chuyện gì ?" - Dược Thiếu Phàm bình thản nói , như anh vô tội."Lạc Kình !" - Từ Tử Hàn nghiêng đầu từ đằng sau con voi bằng bông . Quả thật con voi ấy rất bự , do cô nhỏ con hay do con thú bông ấy cao to mà che hết cả tầm nhìn của côm "Chào anh."Lôi Lạc Kình nhìn cái đầu mới ló ra của Từ Tử Hàn hơi bất ngờ một chút , à...anh đã hiểu lí do vì sao tên bằng hữu của anh đột nhiên biến mất"Chào em." Anh cười khẩy quay sang vôvãi Dược Thiếu Phàm cười hắc hắc"Thì ra cậu đột nhiên biến mất là do phát hiện cô bé này sao ?""Hửm ? Có chuyện gì vậy ?" - Từ Tử Hàn khó hiểu nhìn Lôi Lạc Kình."Vừa nãy tụi anh đang đi khảo sát thị trường cửa hàng thì cậu ta đột nhiên bỏ đi đâu mất . Hóa ra là do em!"Câu nói của anh khiến hai gò má cô ửng hồng . Dược Thiếu Phàm liếc Lôi Lạc Kình , anh đưa tay cầm lấy con thú bông trong tay Từ Tử Hàn sau đó lạnh lùng nói"Cậu đi 1mình đi." Anh thong thả kéo Từ Tử Hàn đi đến nơi đậu xe của anh."Tên kia..." - Lôi Lạc Kình tức giận hét lên . Thấy chủ nhân rời đi Triệu Dĩnh Tâm cũng bỏ đi. Lôi Lạc Kình chán nãn lấy điện thoại gọi thêm bằng hữu đi Thiếu Phàm tay xách nách mang một đống đồ do cô mua . Chợt phát hiện ra tay cô rất lạnh , trên tóc còn phủ ít bông tuyết liền mau chóng đưa cô vào xe . Anh để đồ vào trong cốp xe sau đó ngồi vào trong , cầm lấy hai bàn tay cô đưa lên miệng thổi cho ấm nóng lên "Sao không mang bao tay ?" - Anh lạnh nhạt nói , áp hai bàn tay nhỏ nhắn vào tay anh"Em...quên !" - Lòng bàn tay anh rộng lớn , bao trọn tay cô , Từ Tử Hàn cũng cảm nhận được sự ấm áp , tươi cười nói."Sẽ bị cảm ! Phải biết chăm sóc bản thân !" - Anh nhẹ nhàng phủi lớp tuyết trên tóc cô , cưng chiều nói."Em biết rồi...hih...trên tóc anh cũng dính tuyết nè !" - Từ Tử Hàn híp mắt nói , cô đưa tay lên phủi phủi mấy hạt tuyết trắng kia."Về nhà thôi.""Vẫn còn sớm , anh không cần đến công ty sao ?""Không cần !" - Chiếc xe bắt đầu di chuyển ."Sao lại mua nhiều đồ đến vậy ?" - Dược Thiếu Phàm vừa lái xe vừa hỏi."Em mua để chuẩn bị cho tối nay , còn nữa em còn mua quà cho anh , Tiểu Hổ và cả bác quản gia nữa." - Cô vui vẻ nói ."Vậy sao ? Là quà gì vậy ?""Không nói cho anh biết , đợi khi nào em tặng thì anh mới được biết !""Bí mật đến vậy sao ?""Vâng !" - Từ Tử Hàn làm bộ dạng đầy bí mật lém lỉnh cười cười . Dược Thiếu Phàm bật cười đưa tay nhéo cái má ửng hồng của cô , rồi tiếp tục lái xe . thoáng chốc đã ra khỏi trung tâm thành phố tập !Về với tòa biệt thự phương tây to lớn và yên tĩnh....
Đọc truyện Bắt Cóc Em Đem Về làm Vợ . Tuy tình yêu rõ ràng là giữa hai con người , nhưng họ đến được hay không hoàn toàn là do duyên là như vậy , một gã đàn ông giàu có , một cô con gái của giám đốc sắp phá sản ... Chỉ vì muốn cứu công ty nên cô mới bị cha mình bán cho anh , cô hoàn toàn không có hứng thú gì với chuyện này .Cô mang tâm trạng buồn bã vì cưới người mình không yêu , còn anh thì dùng mọi cách để chiếm được trái tim cô . Nếu cô vẫn còn lì thì tôi sẽ bắt cô phải hối hận ... Liệu gia đình mới thành lập này có trụ được dài lâu?
Từ Tử Hàn mơ hồ tỉnh dậy , cả người cô ê ẩm , cô nhìn qua cửa sổ sát đất , trời đã bắt đầu tối ... Cô cố gắng ngồi dậy , cô nhìn xung quanh , đây là phòng anh , Từ Tử Hàn chợt nhớ đến chuyện lúc chiều , khiến khuôn mặt nhỏ bé đỏ ửng lên ,cô ai oán nói "Rõ ràng đã nói không làm đau người ta .... Đáng ghét." Cô đặt hai chân xuống đất , vốn định đứng dậy , nhưng vừa đứng lên phần thân dưới cô nhức nhối vô cùng , cô đau đớn ngồi xuống giừơng , chỉ có thể xích lại cái điện thoại trên bàn gọi cho người giúp việc đi lên. Cô buồn bã ngồi im trên giừơng .* Cạch - Tiếng mở cửa phát ra , Từ Tử Hàn quay sang cửa nói "Tiểu Hoa giúp tôi...." - Vừa quay sang Dược Thiếu Phàm đang bước vào cô giật mình , tại sao không phải là Tiểu Hoa ??"Em cần gì sao ?" - Dược Thiếu Phàm tiến lại gần cô , khóe miệng giương lên."Em...không nhờ anh." - Từ Tử Hàn quay mặt giận dỗi nói. Anh bước lại tủ áo , lấy ra bộ pijama màu xanh chấm bi , cùng bộ đồ lót đặt lên giừơng , anh cười tà "Bộ này nhé !"Từ Tử Hàn nhìn bộ pijama và đồ lót anh chọn nhíu mày , anh...thật là đồ không biết xấu hổ . Dược Thiếu Phàm bế cô lên đặt xuống cái ghế sofa kế bên đưa tay cởi dây áo của cô. Từ Tử Hàn đẩy tay anh ra , cô hoảng sợ hét lên "Anh làm gì vậy ?""Cởi áo ." - Dược Thiếu Phàm bình thản trả lời."Không cần....hức..." - Từ Tử Hàn rưng rưng , đủ rồi , sao anh có thể tự tiện như vậy chứ . Đã vậy còn khuôn mặt bình thản như chuyện bình thường giống như anh đang xem thường cô vậy . Dược Thiếu Phàm nhìn cô , không hiểu lí do cô khóc , chỉ biết đưa tay xoa đầu cô , thắc mắc nói "Tại sao lại khóc ?"Từ Tử Hàn hất tay anh ra , mếu máo khóc . Anh nhíu mày , rốt cuộc cô bị cái quái gì vậy , anh đanh mặt lãnh mặt nói "Từ Tử Hàn , em...""Anh quá đáng...đừng có xem thường em như vậy." - Từ Tử Hàn nức nở nói, cô cắt ngang lời anh."Anh xem thường em bao giờ ?""Anh còn nói...tùy tiện cởi đồ người khác , đã vậy còn rất bình thản nữa..""Đồ ngốc , chẳng phải chúng ta là vợ chồng hay sao ?" - Dược Thiếu Phàm vuốt tóc cô , chẳng phải tay cô đang bị thương nên cần người chăm sóc sao ? Thật là...."Hức...Tại sao lúc nào anh cũng đụng chạm vào em hết vậy...em...đâu phải là con rối..."Dược Thiếu Phàm cúi người ôm lấy cô , anh nhẹ nhàng nói "Hàn nhi...chúng ta là vợ chồng , kết hôn cũng đã hơn nửa năm , anh ham muốn em cũng là chuyện rất bình thường mà. Hơn nữa anh chưa từng xem thường em!"Từ Tử Hàn im lặng , cô đưa tay níu lấy áo anh . Anh buông cô ra , lau khuôn mặt ướt đẫm kia , khóe miệng cong lên "Anh giúp eem mặc đồ. Ở nhà mặc vậy sẽ thoải mái hơn." - Anh cầm cái áo lót lên , cố ý chế nhễu Tử Hàn đỏ mặt , anh...rốt cuộc vẫn không ngay thẳng. Nhưng giờ phải làm sao đây , cô đói bụng rồi...đành phải để anh giúp vậy . Dược Thiếu Phàm thong thả cởi chiếc váy ngủ của cô ra , thân thể trắng mịn lộ ra trước mắt anh . Từ Tử Hàn đỏ mặt , cô nhắm chặt mắt lại không dám nhìn anh . Nhìn khuôn mặt cô , Dược Thiếu Phàm nhịn không nổi bật cười thành tiếng . Sau đó từ từ giúp cô mặc đồ thật nghiêm túc. "Xong rồi."Cô lúc này mới mở mắt ra , ngượng ngùng nói "Em đói rồi." Nhìn dáng vẻ của cô anh hận không thể cắn một cái vào má phúng phính đang ửng đỏ kia . Anh cúi người hôn nhẹ lên đôi môi anh đào vủa cô . Rồi nhẹ nhàng bế cô đứng lên . Từ Tử Hàn giật mình , nhíu mày la lên "Em tự đi được mà.""Em có thể đi được sao ? Phần thân dưới của em vẫn còn nhức đúng không ?" - - Dược Thiếu Phàm tỉnh bơ nói . Khuôn mặt cô lại ửng đỏ , lắp bắp nói "Anh...anh...""Hahahh...được rồi , ngoan ngoãn ngồi im , chúng ta đi ăn cơm tối."Dược Thiếu Phàm đi ra khỏi phòng , cô xấu hổ không biết phải nói gì ! Anh đặt cô ngồi xuống cái ghế bên cạnh , rồi kéo ghế ở đầu bàn ngồi xuống. "Ăn cá nhé !""Ưm...không ăn . Em muốn ăn thịt bò." - Cô ngậm đôi đũa , ánh mắt hướng về đĩa thịt bò , lên tiếng. Anh đưa tay gắp thịt bỏ vào chén của cô . Từ Tử Hàn vui vẻ ăn . Chợt , cô hỏi anh "Thiếu Phàm , anh thích ăn gì ?" Dược Thiếu Phàm ngưng ăn , ngước mắt nhìn cô khó hiểu . Thấy anh không trả lời , cô nũng nịu nói "Nói đi , anh thích ăn gì ?""Ăn em." - Dược Thiếu Phàm híp mắt nói . Cô trừng mắt nhìn anh , khuôn mặt nóng bừng , anh có phải đang chọc tức cô ??"Haha...anh đùa thôi . Anh thích ăn mực dồi thịt. Sao hả." - Anh vui vẻ nói , đưa tay nhéo má cô . Từ Tử Hàn quay mặt nhìn lên bàn thấy có đĩa mực dồi thịt chiên , liền nói "Thiếu Phàm gắp cho em . Mực dồi đó." Anh gắp một miếng bỏ vào cái muỗng đang đưa ra của cô , tủm tỉm cười , xem ra anh đã đoán được cô muốn làm gì rồi. Từ Tử Hàn cười tươi , bỏ miếng mực vừa được anh gắp vào chén cơm của anh . Khuôn mặt tươi tắn nói "Cho anh ! Đợi khi nào tay phải em khỏi , em sẽ gắp cho anh. Chồng à."Từ miệng của cô phát ra hai chữ "Chồng à" khiến cho tim anh như muốn nhảy ra ngoài . Vợ anh...muốn lấy lòng anh sao ? Ngón tay xinh đẹp như nghệ sĩ piano vuốt nhẹ cái mũi nhỏ xinh của Từ Tử Hàn , anh mỉm cười hạnh phúc nói "Được !"Buổi ăn tối cứ như thế mà kết thúc trong hạnh phúc của đôi vợ chồng cô cuối cùng cũng khỏi hẳn , vào thời điểm đó tuyết cũng không ngừng rơi trên khắp Đài Bắc , lễ giáng sinh cuối cùng cũng đã đến . Trước ngày 24 , Từ Tử Hàn cùng mọi người trong nhà đang chuẩn bị đón giáng sinh . Cô đã được anh cho phép , muốn trang trí như thế nào cũng được , nhưng cây thông Noel thì phải để anh cùng làm . Đây là thời điểm gần cuối năm nên công ty của anh có khá nhiều việc phải làm , anh thường về nhà rất trễ , tuy mỗi ngày đều mệt mỏi nhưng chỉ cần bước chân vào cửa anh sẽ nhận được sự chào đón niềm nở đầy vui vẻ của cô khiến cho mọi mệt mỏi đều tan biến trong không lúc này , khi ánh hoàng hôn buông xuống đã khá lâu , cũng chính là lúc Dược Thiếu Phàm trở về nhà. Như thường ngày , khi anh trở về đều nói câu "Anh về rồi.""Thiếu Phàm..." - Từ đằng xa , một thân hình nhỏ bé lao tới phía anh , anh dang tay ra đón cô vợ nhỏ xinh vào lòng , tham lam ngửi mùi hương trên tóc cô , Từ Tử Hàn híp mắt nói "Anh xem , có đẹp không , em cùng mọi người trong nhà làm đó , cả Tiểu Hổ cũng giúp một tay ."Dược Thiếu Phàm nhìn quanh nhà , những sợi dây ruy băng đủ màu treo khắp nơi cùng những trái châu treo lủng lẳng trên trần nhà cao tít , hay trên những sợi tuy băng . Đèn neon giăng khắp nơi,.... Anh ôn nhu hỏi cô "Quả châu trên trần nhà là do em treo sao ?""Không phải , là những vệ sĩ treo đó. Thiếu Phàm...anh nói đi. Có đẹp không." - Cô lắc mạnh cái tay anh , nũng nịu hỏi."Rất đẹp . Bảo bối của anh thật giỏi." - Anh cưng chiều nhéo cái mũi của cô , khóe miệng giương lên tạp một đường cong hoàn hảo."Anh đi tắm đi. Rồi xuống trang trí cây thông với em.""Được." - Dược Thiếu Phàm bước lên phòng . Cô cùng Tiểu Hổ , lấy từ trong hộp giấy ra những đề trang trí cây thông đủ loại khác nhau. "Tiểu Hổ xem nè , là một con bạch hổ đồ chơi."- Cô cầm con hổ bằng nhựa đưa cho Tiểu Hổ xem ."Grừ..." - Con bạch hổ to lớn , đưa chân trước chạm vào món đồ chơi , grừ một tiếng . Từ Tử Hàn ngồi bệt xuống sàn , chăm chú sắp xếp mọi phút sau , Dược Thiếu Phàm đi xuống dưới sảnh , anh đưa tay vuốt tóc cô , dịu dàng nói "Ăn cơm trước , rồi trang trí.""Ừm." - Từ Tử Hàn gật đầu sau đó cùng anh đi vào phòng ăn."Xem ra , em rất có hứng thú với giáng sinh." - Dược Thiếu Phàm đưa chén cơm cho cô . Anh cất tiếng."Phải , giáng sinh ai cũng rất thích mà.""Không hẳn là vậy." - Anh lạnh nhạt nói . Thật ra anh không có hứng thú với mấy ngày lễ như vậy , mỗi năm đều vùi đầu vào công việc cho hết ngày , rồi đến bar cùng Phong Nhất Thiên và Lôi Lạc Kình."Phải rồi , noel năm nay là năm đầu tiên chúng ta ở cùng nhau mà. Hết noel là sẽ đến tết , sau tết sẽ là valentine... Oaa...em sẽ nhận được rất nhiều quà." - Cô tíu tít cười nói. Nhìn cô háo hức như vậy , trong lòng anh chợt thắy rất vui , đây cũng là lần đầu anh cùng cô đón giáng sinh ! Tất nhiên là sẽ hạnh phúc hơn mấy năm cơm tối xong , Từ Tử Hàn vội chạy ra sảnh , anh cũng thong thả đi theo sau . Cô đưa tay treo những quả châu lên cây thông. Còn anh có nhiệm vụ gắn ruy băng . Cây thông nhanh chóng rực rỡ với những món đồ dễ thương như người tuyết , người bánh ,. Ông già Noel..."Thiếu Phàm , anh nghĩ xem nên để ngôi sao hay thiên sứ trên đỉnh cây ?" - Cô đưa cho anh xem , phân vân hỏi. Dược Thiếu Phàm cầm lấy , anh chăm chú nhìn, sau đó lên tiếng "Thiên sứ sẽ đẹp hơn.""Ưm.." - Từ Tử Hàn cười tươi tắn , đặt lại ngôi sao vào trong hộp , cô nhón chân để đặt thiên sứ pha lê lên cây. Dược Thiếu Phàm nhìn cô loay hoay với cái hình thiên sứ , liền đưa tay nhấc bổng cô lên. "Để anh giúp em."Từ Tử Hàn đặt nhẹ khối pha lê hình thiên sứ lấp lánh trên ngọn cây , sau đó Dược Thiếu Phàm đặt cô xuống đất , từ sau vòng tay ôm lấy cô . Nỉ non nói "Mai anh sẽ về sớm.""Vâng ! " - Cô mỉm cười , cô ngắm nhìn cây thông được bao quanh bởi ánh đèn lấp lánh , chớp tắt , chớp tắt . Đây sẽ là lễ giáng sinh đầu tiên của cô và anh... Cô sẽ anh một món quà thật đặc biệt....Bàn tay nhỏ bé của Từ Tử Hàn đặt lên tay anh...cô có có thể cảm nhận được nhịp tim của cả hai người...đang đập cùng nhịp với nhau...
* Nhà hàng Pháp..."M...Mã tổng , xin ngài hãy giúp tôi" – Người đàn ông trung niên ngồi đối diện nài nỉ , trán đẫm mồ hôi cầu khẩn. "Tôi không thích nói nhiều" – Giọng nói trầm thấp vang lên , hơi thở đầy quỷ dị , đôi mắt sắc bén của Mã Gia Kỳ nhìn thẳng vào người đàn ông kia , đầy chán chường. " Xin ngài hãy giúp công ty của tôi , tôi xin ngài , cầu xin ngài"_Đinh Phương Quân nài nỉ. "Ba." – Đột nhiên 1 giọng nói trong trẻo vang lên , chủ nhân của giọng nói ấy là Đinh Trình Hâm , con trai của Quân."Con làm gì ở đây" – Quân quay sang , khó chịu lên tiếng. "Con được Diệu Văn mời đi ăn , thấy ba ở đây , con mới...." – tiểu Hâm trả lời , thoáng thấy vẻ mặt ông khó chịu , cậu quay sang nhìn 2 người ngồi đối diện cha của cậu . Mày đẹp nhíu lại khi phát hiện ra người đàn ông mặc Âu phục kia. Ánh mắt tiểu Hâm vô tình chạm với cặp mắt sắc bén của Gia Kỳ , nhất thời sợ hãi nhanh chóng quay mặt đi. Khóe miệng Gia Kỳ vô thức cong lên. "Ba đang làm việc sao !? Con đi nhé" – tiểu Hâm nhanh chóng tìm cách tháo chạy. "Được." – Quân nói. "Tôi nghĩ...chúng ta có thể hợp tác." – Mã Gia Kỳ lên tiếng. Câu nói đó làm cho Đinh Phương Quân và trợ lý của anh bất ngờ."Thật sao...đội ơn ngài Mã Tổng..."-Đinh Trình Quân vui mừng lên tiếng. Nhưng câu nói tiếp theo lại khiến ông đổ mồ hôi lạnh "Với một điều kiện ! Tôi muốn con trai ông !?" " Gia Kỳ , cậu đang muốn làm gì vậy hả !?"- Trợ lý của anh cau mày hỏi. "Sao hả !?"- Gia Kỳ chẳng để ý , cứ tiếp tục hỏi Quân. "Được" – Quân lập tức trả lời , dù lúc đầu có chút lo lắng. Gia Kỳ đứng dậy , bỏ hai tay vào túi quần , nở một nụ cười khinh miệt "Hợp tác vui vẻ" rồi quay lưng bước đi. " Cậu muốn làm gì vậy hả !? Công ty của ông ta sắp phá sản rồi mà , chẳng còn cách nào cứu vãn , vậy mà cậu lại muốn sát nhập công ty ông ta vào Tập đoàn KH!?"_Trương Chân Nguyên bốc đồng la lên. * Trương Chân Nguyên Bạn thân cũng là trợ thủ đắc lực của Mã Gia Kỳ trong "Hắc Nguyệt"Bang phái trong thế giới Hắc đạo của Kỳ , là trợ lí của anh trong công ty. Một con người "Hành động trước , nói chuyện sau" , cháu đức tôn của gia tộc Trương. Thiên tài chế tạo súng, thông minh nhưng lại rất bay bướm."Tôi có cách của tôi"- Kỳ chậm rãi trả lời. "Vì cậu bé đó sao !? Tôi nhớ là sinh thành cậu ghép yêu đương lắm mà , bởi vậy cậu mới được mệnh danh là "Người đàn ông độc thân Hoàng Kim" chứ !?"_Nguyên cười khẩy nói. "Cậu bé đó là ngoại lệ" – Khóe miệng anh lại giương lên , tạo một đường cong rõ ràng. Anh nhớ lại lúc cậu bị anh bắt gặp cậu đang cau mày khó chịu nhìn anh thì lại sợ sệt tìm cớ tháo chạy. Khuôn mặt đó thật sự rất đáng yêu . Nguyên ngớ người nhìn anh , tròng mắt như muốn rớt ra ngoài khi nhìn thấy người máu lạnh như anh đang cười. *Tại nhà Họ Đinh..." Không ! Con không lấy ông chú đó đâu." - tiểu Hâm uất ức nói. "Trình Hâm ngoan, con giúp cha con đi ! Hãy cứu lấy công ty , công ty đó là tâm huyết cả đời của ông ấy đó." - Tuệ mẹ nuôi của tiểu Hâm cố gắng khuyên cậu con trai."Nhưng...nhưng anh ta hơn con đến 6 tuổi, làm sao , làm sao con có thể...hic..." - Khóe mắt cậu bắt đầu ngấn nước. "Đủ rồi ! Hại Đinh gia có ơn lớn với con , con không thể thấy chết không cứu ! tiểu Hâm , gia đình ta nuôi nấng con từ nhỏ , con phải báo đáp chứ." - Quân nghiêm nghị nói."Nếu không có ta , con làm sao có được ngày hôm nay !?." "Kìa mình" - Tuệ can ngăn . Bà đưa mắt nhìn tiểu Hâm , chỉ thấy cậu cúi đầu không nói gì. Lòng bà nghẹn lại. "Không nói nhiều nữa ! Mai ta sẽ đưa con sang Mã gia." – Quân nghiêm nghị nói rồi bỏ vào phòng ngủ. "Hâm ngoan , để ta lên nói chuyện với ông ấy , trễ rồi , con mau đi ngủ đi" – Tuệ an ủi Hâm. tiểu Hâm uất ức bỏ vào phòng . Nhưng hồi lâu sau cậu lại nghĩ....Quả thật Đinh gia có ơn lớn với cậu , lúc còn nhỏ cậu đã bị bỏ trước cửa Cô Nhi Viện , cuộc sống của cậu bắt đầu từ đó , những đứa trẻ cùng tuổi luôn ghen tị với cậu vì cậu được May yêu thương , lại xinh đẹp vô cùng , rồi chúng kiếm cớ ăn hiếp , đi học còn bị người ta khinh miệt...Cậu luôn phải chịu đựng cho đến mùa Hè của 12 năm trước , Tuệ vì muốn có thêm con trai nên đã đến Cô Nhi Viện nhận nuôi cậu , lúc đầu Đinh gia phản đối nhưng thấy cậu vừa thông minh, lại xinh đẹp nghĩ sau này sẽ giúp ích cho ông nên ông mới đồng ý nuôi cậu.... Hít 1 hơi thật mạnh , cậu bước ra khỏi phòng đi đến phòng ngủ của ông để nói chuyện nhưng thay vì vậy , cậu lại nghe được những điều mà cậu không nên nghe.... " Quân , sao ông lại nhắc lại chuyện đó" - Tuệ cau mày hỏi. "Hừ , tôi nhận nuôi nó là cũng có mục đích , chứ bà nghĩ tôi ở không mà nhặt nó về sao!?" _Quân hừ một tiếng." Đinh gia chỉ có 1 đứa con , đó chính là Đinh Hạo Tường , thằng bé đó chỉ cần trà trộn vào Mã gia , sau đó làm cho Mã Gia Kỳ tán gia bại sản là được" Tuệ nhìn ông ngỡ ngàng , thì ra là năm đó , ông chấp nhận nuôi đứa trẻ ấy là lý do này sao. Bà đau xót thay cho tiểu Hâm. Tuy không phải là con ruột nhưng bà luôn yêu thương cậu hơn cả Tường. Cũng vì Tường từ nhỏ đã ương bướng , không nghe lời đành phải gửi anh qua bên Anh để du học , nên bà mới muốn có thêm con trai để trò chuyện , vì vậy mới nhận nuôi tiểu Hâm, dù vậy bà còn yêu thương cậu hơn cả Tường. " Không cần vòng vo nữa , dù sao đối với tôi nó chỉ là một quân cờ củng có thể là một món hàng thôi..." – Quân khẽ cười , Tuệ chỉ biết lắc đầu mà trong lòng đau xót.... tiểu Hâm đã nghe thấy hết , những điều mà cậu không biết , và cũng không muốn biết , bây giờ thì tất cả cậu đều nghe được.... Thì ra là vậy , cậu đối với Đinh gia chỉ là một món hàng dùng để trao đổi , cậu thẫn thờ bước vào phòng , nằm úp mặt xuống giường , một dòng nước nóng chảy dài trên 2 gò má. Cậu phải làm sao đây , phải giả vờ không biết , hay phải oán hận họ...Cậu tự hỏi , rốt cuộc thì...cậu đã làm gì sai mà tất cả mọi người trên thế giới này đều khước từ cậu...." Cậu đối với Đinh gia chỉ là một món hàng....chỉ là một món hàng..." – Từng chữ , Từng chữ đều lặp lại trong đầu cậu... _Hết chap 1_.
bắt cóc em về làm vợ