Sự nghiệp đang lên nhanh ở Arsenal của Eduardo đã khựng lại từ ngày 23/2/2008, khi chân trái của anh gãy gập vì cú vào bóng ác hiểm của cầu thủ Birmingham, Martin Taylor. Gãy chân cũng là lý do chính khiến sự nghiệp của Alan Smith tại MU sớm đi đến hồi kết. Nhưng cách cựu tông CSGT gãy chân rồi bỏ chạy, tin tức hình ảnh mới nhất luôn được cập nhật liên tục, chủ đề tong csgt gay chan roi bo chay : Chở bạn gái không đội mũ bảo hiểm nên bị công an ra hiệu lệnh dừng xe nhưng nam thanh niên 22 tuổi ở Đà Nẵng đã tông cảnh sát giao thông gãy chân rồi tăng ga chạy trốn. - Tin tức Thế rồi có đợt mẹ ngã gãy chân, phải bó bột đến một hai tháng. Các em dâu đều không muốn chăm mẹ vì mẹ khó quá, nên tôi bảo chồng đưa mẹ về đây tôi chăm, nhà tôi cũng gần bệnh viện hơn, tiện đường cho mẹ đi khám. Quá đau, tôi dùng hai cánh tay ôm chặt chân và la lên “gãy chân rồi, đừng đánh nữa”. Thế nhưng chồng tôi vẫn không dừng lại mà tiếp tục dùng gậy đánh tới tấp khiến tay và chân tôi đều không cử động được”. 2 tháng trước tôi chẳng may bị tai nạn gãy chân phải nghỉ làm mấy tháng trời. Không đi lại được, tôi cần người chăm sóc cuộc sống hàng ngày. Tôi nghĩ ban ngày có thể nhờ mẹ chồng nấu nướng giúp, chúng tôi ở gần nhau mà. Còn tối thì chồng đã ở nhà rồi. Chồng tôi cũng không rượu chè, vũ phu hay mắng chửi vợ, có điều lượng công việc của tôi thực sự bị quá tải. Chồng tôi quan niệm việc nhà, nội trợ là của phụ nữ. Hàng tháng anh ấy đưa cho tôi một nửa tiền chi tiêu, rồi không hề quan tâm đến việc gì nữa. Sáng PewPew bị gãy chân và phải nghỉ livestream trong 1 tháng. PewPew gãy chân và phải bó bột. Trên trang fanpage chính thức, PewPew đã chia sẻ bức ảnh chân phải của anh bị gãy và đang phải bó bột để điều trị. PewPew cũng không quên trấn an người hâm mộ rằng đây chỉ là chấn 30yxeY. Trả đũa kẻ từng đối xử không tốt với mình có lẽ không phải là cách làm hay ho cho lắm. Nhưng đôi khi phải để đối phương rơi vào hoàn cảnh như bản thân mình từng phải chịu, nhận sự đối đãi như anh ta từng cư xử với mình thì họ mới thấu hiểu sâu sắc cảm giác đó khó chịu thế nào. Câu chuyện của người vợ trong lời tâm sự chính cô đăng tải lên MXH sau đây là một ví dụ"Các chị ạ, con gái em hơn 1 tuổi rồi nhưng nghĩ lại cái lúc mổ đẻ nó em vẫn toát hết mồ hôi hột. Rạch mấy lớp, từ da bụng tới dạ con, ôi thôi nghĩ lại là em thấy sợ rồi. Nhưng chuyện chính em muốn kể với các chị là chuyện liên quan đến lão chồng em cơ ạ. Từ lúc mang bầu em than nghén, kêu mệt thì lão bảo 'ối giời đàn bà cả thế giới này đều đẻ, đâu riêng mình em'. Không được câu an ủi, vỗ về nào còn đi chơi tối ngày, chẳng bao giờ mua cho vợ món ngon bồi bổ. Em trách tiếp thì lão bực dọc 'em có tay có chân sao phải cần anh mua'. Ừ, nghe cũng có lý nhỉ, thôi mẹ con em đành tự lo cho nhau muốn sinh thường cho khỏe mẹ khỏe con nhưng con gái em nó nhất quyết không chịu quay đầu, ngôi ngược thế là phải lên bàn mổ. Đau vết mổ chết đi sống lại, tác dụng phụ của thuốc gây tê đau đầu mấy ngày liền, đau đủ thứ trong người, nói chung khổ không bút nào tả hết. Cũng may con khỏe, chịu ăn chịu ngủ, ngắm con là em cũng minh viện có mẹ em lên chăm cho, chồng em ngày đi làm tối vào ngó vợ con một cái rồi lại về nhà ngủ khì. Mẹ chồng ở quê than ốm đau, mình mẹ em vừa chăm cháu vừa trông con gái có ức không cơ chứ. Lão kêu lão chẳng biết chăm người đẻ, với lại phải ngủ để hôm sau đi làm kiếm tiền nuôi vợ con. Ô hay, từ trước đến giờ em cũng đâu ăn bám lão, nghỉ đẻ đã có tiền thai sản, 5,6 tháng nữa em đi làm lại rồi còn gì. Từ viện về em cũng túc tắc đi lại được rồi. Em mới bảo mẹ về lo chuyện ở nhà đi, chứ ở quê mẹ em lợn gà, cá mú, vườn tược bận lắm, ở trên này đã có chồng em rồi. Mẹ em về mà chồng em vẫn đi tối ngày, vợ con ở nhà chẳng cần quan tâm. Lần này em tủi thân thật sự, vừa khóc vừa chỉ trích lão. Ai ngờ lão nói thế này 'Đẻ mổ có gì mà ghê, cũng nghĩ dưỡng cả tuần trời rồi, còn đau đớn gì nữa mà không dậy giặt vài cái tã, tự nấu cơm ăn. Con thì nó nằm 1 chỗ, hết ăn lại ngủ có cần trông mấy đâu. Bớt bớt dựa dẫm vào người khác đi, các cụ ngày xưa đẻ phút trước phút sau đã dậy đi làm đồng kìa!'.Em nghe mà thất vọng cùng cực, chán nản quá mức không buồn tranh cãi gì nữa. Chồng em hàng tháng vẫn đưa tiền lương cho em, nhưng lão phân chia sòng phẳng lắm các chị ạ. Lão góp 6 phần em góp 4 phần và lão cho rằng như thế là tốt lắm rồi. Tất nhiên em chả dại gì lao đầu vào làm khi mới đẻ được 1 tuần cho hại thân. Em gọi đồ ăn trên mạng, thuê bác gái hàng xóm giặt giũ và nấu nướng thêm, cứ thế mà cũng qua 1 tháng. Hết 1 tháng em dậy cơm nước, trông con bình thường, đi chợ thì địu con theo, chẳng đến nỗi quá vất vả. Nhưng những gì chồng nói và đối xử với em, em vẫn chẳng bao giờ quên vừa rồi chồng em bị tai nạn gãy chân, kêu rên thảm thiết khiến cả phòng bệnh người ta cứ cười mãi bảo đàn ông gì mà chịu đau kém. Em đưa lão vào viện, xong xuôi đâu đấy thì gọi mẹ chồng lên trông lão vì em phải về nhà với con. Con nhỏ mới hơn 1 tuổi để cho ai được, em chỉ thuê người giúp việc ban ngày thôi. Lão với mẹ chồng tỏ ý trách móc lắm nhưng em mặc kệ, những hôm sau em chỉ vào thăm hỏi tí lại về nhà minh lão được ra viện, mẹ chồng cũng về quê. Em vẫn đi làm bình thường, buổi trưa ăn cơm trên công ty, lão ở nhà ăn uống ra sao em kệ, tối về em mới nấu nướng cả nhà ăn. Cuối tuần em dắt con đi chơi với đứa bạn thân, mua sắm và cafe xả stress sau 1 tuần làm việc mệt mỏi. Tối mịt ăn bên ngoài xong 2 mẹ con mới về, gặp ngay quả mặt đã khó chịu tới cực điểm của chồng. Em làm ngơ, đi lướt đi, chuẩn bị tắm cho 2 mẹ con rồi đi thấy thế thì gầm lên mắng chửi em với những lời lẽ khó nghe nhất, đại để làm vợ mà thế này thế kia. Em lúc ấy mới bình tĩnh vén áo lên cho lão nhìn vết sẹo mổ ngoằn nghoèo trên bụng em, mỉm cười hỏi lão 'Nhớ không? Anh ngồi xe lăn vẫn đi lại bình thường, có tay có chân không biết gọi món ăn trên mạng hay tự vào bếp mà nấu à?'. Nói thế là đủ hiểu, nhìn mặt lão tái xám em quay người đi luôn. Hôm sau em vẫn mặc kệ lão nhưng thấy lão im lìm hơn hẳn, không bực tức với vợ nữa. Sau khi khỏi chân, lão thay đổi rõ rệt các chị ạ, quan tâm đến vợ con hơn nhiều. Đúng là nhiều khi 'ăn miếng trả miếng' mới khiến người ta thấm thía!".Thiết nghĩ cách làm của cô vợ có phần hơi cực đoan và đáo để nhưng rõ ràng trong một số trường hợp "ăn miếng trả miếng" mới có tác dụng răn đe. Cũng mừng cho cô khi cuối cùng người chồng đã hiểu ra lỗi lầm của bản thân mà đối xử tốt hơn với vợ con. "Ý là anh bị như thế vợ còn đi xa được. Để chồng nói hết, em mới nhẹ nhàng nhắc lại chuyện cũ cho nghe...", người vợ kể. Vẫn có câu "miếng ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ mãi", nhất là đối với phụ nữ, những tổn thương tinh thần từ người đàn ông mình yêu mang lại sẽ luôn là nỗi ám ảnh, khiến họ một đời không quên. Từng trải qua cảm giác day dứt, buồn khổ vì sự lạnh nhạt của chồng, mới đây một người vợ trẻ đã phẫn nộ lên mạng tâm sự về câu chuyện hôn nhân của mình. "2 năm đầu sau cưới, em bị khủng khoảng hôn nhân bởi chồng em thật sự quá thay đổi so với ngày chưa kết hôn. Sau cưới, anh ấy sống hời hợt chẳng bao giờ quan tâm tới suy nghĩ, cảm xúc của vợ. Với chồng em, tiền có thể giải quyết mọi việc, thậm chí vợ chửa đẻ anh cũng không màng hỏi han, chỉ cần biết hàng tháng đưa đủ lương cho vợ coi như xong nghĩa vụ. Em mổ đẻ cũng phải tự chăm con một mình, chồng đi tối ngày, hết đi làm thì đi nhậu. Cũng vì không có ai đỡ đần, mổ đẻ được chục ngày em phải tự ngồi dậy làm mọi việc, sau bị bục chỉ khâu vết mổ phải vào viện khâu lại, đau không gì tả nổi. Buồn hơn, chồng em thấy vợ vậy cũng chẳng xót thương, anh bảo đàn bà ai chẳng đẻ, đâu chỉ mình em mà phải than vãn. Bài chia sẻ của người vợ Dần dần chính sự vô tâm của chồng giúp em tỉnh ngộ hiểu ra 1 điều rằng, muốn sống tốt không thể ngồi chờ đợi sự quan tâm từ chồng, tốt nhất tự mình yêu lấy mình trước. Cách đây 1 tuần chồng em bị ngã xe, gãy chân phải bó bột ngồi trên giường. Sức khỏe của anh ấy không bị ảnh hưởng nhiều chỉ là không đi lại được. Hàng ngày em vẫn phục vụ cơm nước. Có điều nếu là trước đây em sẽ tận tình nâng giấc không rời, giờ em cũng chỉ chăm sóc cho tròn nghĩa vụ, còn lại em vẫn lo việc công ty. Hôm qua, đi làm về em thông báo sẽ đi công tác 1 tuần. Chồng em nghe thế, đỏ ngay mặt quát vợ là vô trách nhiệm với gia đình, coi công việc sự nghiệp hơn chồng. Ý là anh bị như thế vợ còn đi xa được. Để chồng nói hết, em mới nhẹ nhàng đáp lời 'Vết thương của anh chẳng hề hấn gì so với vết mổ đẻ ngày trước của em. Anh nhớ chứ, vợ đẻ mổ đau tới trầy da tróc vảy, anh có quan tâm hỏi han em nửa lời? Anh nói anh đưa tiền cho em là quá đủ rồi. Vậy thì giờ em cũng đi làm đưa tiền cho anh, để anh thấy được lúc này đồng tiền có thực sự vạn năng như anh nghĩ?'. Nghe vợ nói tới đây, chồng em im hẳn. Em về phòng gấp đồ, đúng lịch sáng hôm sau lên đường sớm. Có điều thay vì đi 3 ngày, em chỉ đi hôm trước, hôm sau về luôn chủ yếu để mặc cho anh xoay xở mọi việc một mình. Có như thế anh ấy mới hiểu nỗi khổ của vợ những ngày mổ đẻ ở cữ. Thấy vợ về sớm hơn kế hoạch, tới nhà lại mau mải dọn dẹp nấu nướng cho chồng cộng thêm những gì vợ nói hôm trước, anh ấy chắc phần nào hiểu vấn đề nên lúc vợ mang cơm vào phòng cho tự nhiên lại biết nói lời cảm ơn. Đấy là lần đầu sau gần 4 năm chung sống chồng em biết cảm ơn vợ. Vậy mới biết, nhiều khi mình cứ nhẫn nhịn, hi sinh thầm lặng chưa chắc đã được chồng thấu hiểu cho. Ngược lại, phải để cho chồng nếm trải những vất vả gian nan của vợ, khi ấy họ mới hiểu nỗi vất vả của vợ. Từ nay em sẽ thẳng thắn thể hiện cho chồng biết quan điểm sống của mình để đôi bên nhìn nhau mà sống. Cuộc đời phải có qua có lại, không có chuyện cứ 1 người hi sinh, một người chỉ hưởng thụ rồi vô tâm như trước nữa". Vợ chồng cần nhất những khi đau ốm được bạn đời chăm sóc, nâng giấc. Đấy mới là điều cốt lõi, giá trị nhất của 4 chữ "hôn nhân gia đình". Đặc biệt với phụ nữ, lúc họ yếu đuối là khi chửa đẻ vượt cạn rất cần sự quan tâm săn sóc của chồng. Anh chồng trong câu chuyện trên lại quá vô tâm khiến vợ bất bình như vậy là điều có thể hiểu được. Hẳn rằng sau chuyện lần này anh đã hiểu và biết trân trọng vợ mình hơn. Theo Pháp luật và bạn đọc Xem link gốc Ẩn link gốc Nấm thân! Mình đã xem qua tình tiết mới trong câu chuyện của bạn. Theo mình, việc anh ấy bị gãy chân chính là cơ hội đang đến với tình cảm của Nấm đó. Có thể Nấm không phải tỏ tình mà vẫn đạt được mục đích mình mong muốn. Việc anh ấy khởi động lại đề nghị đi xem phim với Nấm thực sự là một lời khẳng định anh ta có tình cảm và vẫn muốn tìm hiểu Nấm chứ không hề có ý định “phớt” bạn đâu. Nhưng chẳng may, anh ấy bị tai nạn gãy chân. Quả thật là không may mắn với anh ấy nhưng đó lại là may mắn với Nấm. Bạn hãy hình dung thế này nhé. Có thể anh ấy không muốn báo cho bạn chuyện gãy chân nhưng vì anh ấy nhớ bạn, không muốn bạn hiểu nhầm anh ấy nên đã nhắc đến vụ đi xem phim. Anh ấy nói luôn là một tháng nữa mới gặp bạn, nghĩ rằng nói mình bận thì bạn sẽ ngại và không hỏi nữa. Nhưng vì bạn cũng quan tâm nên dò hỏi khiến anh ấy bất ngờ bối rối và phải nói ra sự thật. Một điều nằm ngoài suy nghĩ của anh ấy. Nhưng khi cho bạn biết mình bị gãy chân rồi, anh ấy chợt nghĩ có thể đó là cách hay vì sẽ biết được tình cảm của Nấm dành cho anh ấy. Trong đầu anh ấy sẽ có hai hướng Nếu cô ấy cảm mình, cô ấy sẽ sang thăm hỏi và động viên cũng như sẽ thường xuyên liên lạc để biết tình trạng của mình. Nếu cô ấy là bạn bình thường, sẽ chỉ hỏi thăm qua loa rồi mặc mình sau đó. Tiếp theo Nếu Nấm sang thăm và tiếp tục thăm hỏi anh ấy cho tới khi khỏi sẽ làm anh ấy cảm kích vô cùng, tình cảm trong anh ấy càng được nhen nhóm và phát triển mạnh mẽ. Anh ấy nhận ra được sự sâu sắc của Nấm và giá trị của bạn. Động cơ yêu đương của anh ấy sẽ được khẳng định. Chưa biết chừng sau khi khỏi, anh ấy sẽ xúc tiến nhanh hơn tình yêu với bạn và một lời tỏ tình chẳng có gì khó khăn sau đó. Còn Nấm không sang thăm và quan tâm hời hợt cũng đồng nghĩa với việc anh ấy mất dần thiện cảm với bạn và sẽ không còn động cơ yêu đương. Con trai thường mạnh mẽ, bản lĩnh nhưng thực sự yếu mềm trước sự quan tâm, để ý của con gái đến những cái tiểu tiết nhất của bản thân. “Không những vậy, lúc này em còn mong muốn giá như mình là người yêu anh ấy, mình sẽ dễ dàng sang thăm và xem tình hình của anh ấy thế nào để gần gũi anh ấy hơn. Tiếc rằng, lúc này em và anh ấy chỉ là bạn, liệu em có nên sang thăm anh ấy tại nhà của anh ấy không? Anh ấy, gia đình anh ấy sẽ nhìn nhận em thế nào nếu em sang bên đấy lúc này nhỉ? Lúc này, nếu em thể hiện sự quan tâm với anh ấy thì có phải tạo thêm một bước tiến trong tình yêu hay không hả các anh chị?” Những suy nghĩ trên của Nấm lúc này là không hợp lý rồi, đừng phức tạp hóa vấn đề lên thế, đừng nghĩ ngợi nhiều, đừng có tư tưởng phải là người yêu anh ấy thì mới được phép sang thăm. Hãy thể hiện mình là một người hiểu anh ấy và sẵn sàng làm một nửa của anh ấy đi Nấm. Cơ hội không đến nhiều, những điểm nhấn thế này không phải lúc nào cũng sẵn. Mạnh dạn lên bạn! “Yêu”… gãy chân giường Cưới nhau xong chúng tôi đi hưởng tuần trăng mật rồi về nhà riêng dưới thành phố ở. Tết này cũng là dịp đầu tiên tôi về nhà chồng dài ngày. Mọi khi về quê thăm bố mẹ chồng rồi đi luôn trong ngày, vợ chồng tôi cũng chưa ngủ lại đêm nào cả. Về lần này bố chồng tôi hăm hở khoe đã dọn cái nhà ngang để vợ chồng tôi ngủ mấy ngày Tết. Thấy bố chồng nói thế tôi nghĩ bụng chắc mọi thứ cũng đâu vào đấy rồi và cũng yên tâm phần nào. Tôi không phải cành cao đài các gì nhưng đúng là ở quê với thành phố hoàn cảnh và cách sống khác nhau nhiều quá, tôi phát hoảng vì cái giường mà vợ chồng tôi phải ngủ mấy hôm Tết, giường gì mà nhìn vừa cũ, vừa ọp ẹp. Mới chỉ mình tôi ngồi lên thôi mà đã nghe thấy tiếng cót két rồi, huống hồ là hai vợ chồng. Đã thế giường lại không có đệm thì làm sao mà ngủ được. Nghĩ thế tôi chau mày lại, có lẽ chồng tôi biết ý nên nắm chặt tay tôi ra hiệu thông cảm. Tôi nghĩ bụng Thôi thì nhập gia tùy tục, người ta sống được thì mình cũng cố gắng vậy, đây lại là cái Tết đầu tiên về nhà chồng, tôi không muốn bố mẹ chồng có ấn tượng không tốt về mình. Nhưng nghĩ thế thôi nhưng tôi vẫn ấm ức lắm. Lúc ấy tôi nhớ nhà mình dưới thành phố vô cùng, tôi chỉ ước được đặt lưng xuống đệm ấm ngủ một giấc thật ngon lành. Ở quê cái gì cũng cũ, cái gì cũng thiếu, tôi khó khăn lắm mới không khóc. Tối đến sau khi được chồng dỗ dành, tôi cũng bớt tủi thân phần nào. Vợ chồng mới cưới nên chồng tôi đêm nào cũng muốn "yêu" vợ, lúc ấy tôi cũng không còn tỉnh táo để nhận ra cái giường không có đệm, cũ kỹ nữa, chúng tôi trao nhau những nụ hôn ngọt ngào, cảm giác rạo rực của hai đứa làm chúng tôi quên hết mọi thứ xung quanh, đang lúc cao trào thì bỗng "rắc, rắc" sau đó là tiếng "rầm" chúng tôi bàng hoàng nhận ra là một chân giường đã bị gãy. Bố mẹ chồng sợ… Tiếng động quá to làm bố mẹ chồng tôi ở nhà trên cũng nghe thấy, ông bà chạy xuống chỗ chúng tôi gõ cửa, chúng tôi luống cuống vơ vội đám quần áo và mặc vào. Tôi chạy ra mở cửa, mẹ chồng tôi bật điện lên và hỏi xem có chuyện gì với chúng tôi không. Chưa hết bàng hoàng vì “yêu” gãy chân giường, tôi giật mình nhìn xuống thấy tôi đang mặc quần của chồng và chồng tôi thì tất nhiên là đang mặc quần của tôi. Mẹ chồng tôi nhìn khung cảnh có lẽ bà đã hiểu chuyện rồi cười khúc khích dắt tay bố chồng tôi đi lên nhà không quên dặn chồng tôi mang mấy hòn gạch ở bờ sân vào kê lại ngủ tiếp rồi mai sửa sau. Tôi đóng cửa vào, hai vợ chồng tôi nhìn nhau mà vừa xấu hổ lại vừa buồn cười, lúc ấy tôi nghĩ bụng không biết sáng hôm sau nhìn bố mẹ chồng thế nào đây, xấu hổ không để đâu cho hết. May mà mẹ chồng tôi cũng là người tâm lý, sáng hôm sau bà coi như không có chuyện gì xảy ra nên tôi cũng đỡ thấy xấu hổ hơn. Còn chồng tôi sáng hôm sau thì hì hụi đi đóng lại chân giường. Anh nói vui với tôi "Anh chắc chắn đóng lại cả bốn chân rồi vợ yêu ạ" rồi cười hóm hỉnh. Tôi cảm thấy thêm yêu mến và trân trọng những con người thôn quê chân chất, giản dị và đầy đáng yêu. Tôi thấy mình thật may mắn khi được làm dâu "nhà quê".

chồng anh gãy chân rồi