Vô Ý Câu Dẫn audio, Mới Cập Nhật: Chương 0054, Thể loại: Tinh tế, ABO văn, quân lữ, vườn trường, sư sinh, thanh mai trúc mã, sinh tử, 1×1, cường cường, thâm tình trung khuyển công x đơn thuần trì độn thụ, công sủng thụ, ấm áp vô ngược, Truyện Vô Ý Câu Dẫn - Chương 1. "Con trai à, con là một Omega.". Người đàn ông đẩy ly cà phê về phía trước, hồi hộp nói với con. Cho dù đó là lỗi vô tình hay cố ý, thì điều đó cũng dẫn tới nỗi buồn cho người khác. Vì muốn tránh làm tổn thương và cũng muốn làm hài lòng đối phương, người ta không tiếc dùng những lời nói ngọt ngào, đưa ra những lời hứa hẹn thật tốt đẹp. Dàn ý kể một câu chuyện về việc cha mẹ (người thân) khuyên bảo em những điều hay lẽ phải Quãng thời gian ấy vô cùng khó khăn, nhưng chưa bao giờ bà có ý định bắt con mình thôi học. Định luật vạn vật hấp dẫn của Newton thường được phát biểu rằng mọi Đọc truyện Vô Ý Câu Dẫn của tác giả Nhụ Giang, đã full (hoàn thành). Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Hiện menu doc truyen. Em lúc ý cá tính đâu chả thấy, chỉ suốt ngày mít ướt bấu chặt lấy anh đòi mai sau phải làm Omega của ảnh. Ký ức này đương nhiên bị 5. Chị quả là một người lãnh đạo vô cùng tài ba và là người đồng nghiệp tuyệt vời nhất mà em được gặp từ trước đến nay. Chúng em thật may mắn vì có cơ hội được làm việc với chị. Chúc chị sẽ có được ngày Phụ Nữ Việt Nam 20/10 thật nhiều niềm vui và bất Vô Ý Câu Dẫn - (Chương 43) - Tác giả Nhụ Giang Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. 2nKx. Tính từ không để ý, do sơ suất vô ý làm vỡ chiếc bình quý vô ý để dao phạm vào tay Đồng nghĩa sơ ý không có ý tứ, không biết giữ gìn ý tứ ăn nói rất vô ý con bé vô ý quá, mồm miệng cứ bô bô Đồng nghĩa vô ý vô tứ tác giả Tìm thêm với NHÀ TÀI TRỢ Tên tiếng Hoa 无意 Tác giả Nhụ Giang 孺江 Thể loại Tinh tế, ABO văn, quân lữ, vườn trường, sư sinh, thanh mai trúc mã, sinh tử, 1×1, cường cường, thâm tình trung khuyển công x đơn thuần trì độn thụ, công sủng thụ, ấm áp vô ngược, HE Edit Sasaki Yuu wp mochadu Tình trạng Hoàn 54 chương ———– Văn án Tuyên Tử Phương là một omega, hắn bị lão ba ba nhà mình đem bán cho một Alpha… ———- Giới thiệu by Tuyết Ngàn Năm Em thụ tuy là Omega nhưng rất có cá tính. Phát ngán với mấy bài giáo dục tâm lý cùng lớp học nữ công, em quyết tâm xin vào học viện quân đội với mơ ước làm tình báo chiến trường. Cha mẹ cản không được, đành bất đắc dĩ chấp thuận với điều kiện em phải chịu sự bảo mẫu của anh công – chàng rể tương lai mà cha mẹ đã chấm cho ẻm = do anh vừa lúc có việc đến công tác ở trường đó Vầng, chỉ vì chút vinh hoa cùng cái hộ khẩu thủ đô của ảnh, em đương lúc còn ngu ngơ chưa biết gì đã bị cha mẹ cấp bán luôn = Thực ra anh công với em thụ hồi nhỏ không chỉ từng gặp mà còn rất thân nhau. Cha mẹ 2 nhà vốn là bạn tốt nên anh vẫn thường tới chơi với ẻm. Em lúc ý cá tính đâu chả thấy, chỉ suốt ngày mít ướt bấu chặt lấy anh đòi mai sau phải làm Omega của ảnh. Ký ức này đương nhiên bị em quên sạch sẽ, chỉ còn anh đến giờ vẫn nhớ và nghiêm túc muốn biến nó thành thật….” ——— Link Link wattpad CHÍNH CHỦ Tuyên Tử Phương khẩn trương đến mức hai bàn tay ướt đẫm mồ hôi, tim đập thình thịch, cậu chỉ sợ Tô Kỷ biết được lại đâm ra trêu cậu là nhóc con. Nhưng không như cậu nghĩ, Tô Kỷ hôn lên một cái rồi rời môi ngay, thấp giọng hỏi "Cậu khẩn trương sao?" "Cũng... cũng có một chút" Tuyên Tử Phương mở mắt, cánh môi run rẩy nhẹ nhàng "Mà kệ đi... Đến đây! Này, muốn có dấu hiệu thì phải làm gì?" Tô Kỷ nở nụ cười, đùa bảo "Vội vàng làm cái gì, anh sẽ không làm cậu bị đau..." "Không có... Tôi không có vội vàng chút nào hết!" Tuyên Tử Phương hít một hơi thật sâu, tinh thần hiên ngang, thấy chết không sờn, mạnh miệng nói "Đây là lần đầu tiên của tôi, cho nên tôi có chút không quen, khi tôi có kinh nghiệm rồi thì sẽ không như vậy nữa..." "Ồ." Tô Kỷ nhìn cậu, cười cười "Vậy thì anh rất mong chờ biểu hiện của cậu." "Sẽ không để chú thất vọng!" Tuyên Tử Phương khảng khái đáp. Tô Kỷ cười hỏi "Được... Nhưng trước khi cho cậu dấu hiệu, anh muốn hỏi cậu trả lời anh một vấn đề." Môi vừa rời, cơ thể hai người rất gần, Tuyên Tử Phương ngẩng mặt lên thì thấy đôi môi Tô Kỷ gần ngay trước mắt. Môi của ông chú này sao hấp dẫn vậy ta, không những mỏng manh, mềm mại mà còn cực kỳ gợi cảm nữa. Tâm trí Tuyên Tử Phương như bị cánh môi ấy câu đi mất, đôi mắt cậu dán chặt trên môi đối phương. Phải một lúc sau cậu mới giật mình, phát hiện ra mình đang thất thố, run rẩy trả lời "Được... Chú muốn hỏi tôi chuyện gì?" "Cũng đơn giản thôi." Tô Kỷ đáp lại bằng ánh mắt dịu dàng "Cậu muốn dấu hiệu anh cho cậu có thể duy trì được bao lâu? Dấu hiệu này chỉ là dấu hiệu tạm thời nên có thời gian hạn chế." Tuyên Tử Phương lắp bắp trả lời "Thì... Chú... Thì chú tự quyết đi, tôi không biết đâu!" "Không được". Tô Kỷ nghiêm túc nhìn cậu, nói "Chuyện này cậu phải tự quyết định lấy. Còn nếu để anh quyết, anh sẽ chọn làm tới bến, vì đó là cách tối ưu nhất." "Nhưng mà tôi..." "Vả lại, dù sao cậu cũng không thích anh, anh không muốn cậu phải hối hận." Tô Kỷ nói thêm. Tuyên Tử Phương cười, cũng không còn khẩn trương như trước, bình tĩnh đáp "Cám ơn chú... Cảm ơn vì đã nghĩ đến suy nghĩ của tôi." "Không cần cảm ơn." Tô Kỷ cười cười "Với anh mà nói, cậu cũng không phải là một Omega bình thường." "Chú đã nói rằng tôi rất đặc biệt..." "Đúng vậy, nhưng nếu cậu muốn lĩnh hội hết ý nghĩa của hai từ "đặc biệt" này, anh nghĩ cậu nên dụng tâm mà suy nghĩ về nó nhiều hơn." Thừa lúc cậu nhóc đang nghĩ về ý nghĩa mấy chữ "lĩnh hội" rồi cả "đặc biệt", Tô Kỷ cầm lấy tay cậu, đặt lên trên ngực trái của mình, nói "Lúc này, nơi này vì cậu mà không ngừng đập loạn xạ. Tử Phương... chuyện anh vừa hỏi cậu... Cậu nghĩ nó sẽ tốt chứ?" Tuyên Tử Phương có thể cảm nhận được nhịp đập dưới lớp áo người trước mặt, bỗng cảm thấy ấm áp trong lòng, đỏ mặt đáp "Tất nhiên... Vậy thì đến đâu hay đến đó... Thực tình thì tôi cũng không biết phải làm thế nào..." "Không sao." Tô Kỷ nói "Anh sẽ chỉ cậu." Tuyên Tử Phương nghe vậy cũng cảm thấy hơi yên tâm, để Tô Kỷ bế mình đặt lên sofa. Đột nhiên cậu quay sang nhìn Tô Kỷ, giọng điệu có chút câu nệ nói "Sẽ... sẽ phải làm tới cùng sao, phải dùng đến "cái đó" sao?... Ý tôi là "chuyện đó"... nó..." "Không cần." Nhìn cậu nhóc lúng ta lúng túng mặt đỏ bừng, Tô Kỷ vui vẻ đáp "Anh sẽ không làm đến cùng, vả lại, nếu cậu cảm thấy không thoải mái, anh sẽ dừng lại." Tuyên Tử Phương nhẹ nhàng thở ra "Vậy thì tốt rồi, được, đến đây đi." Khóe miệng Tô Kỷ cong lên, anh nhanh chóng cởi bỏ áo trong, lại giúp Tuyên Tử Phương cởi quần áo, chỉ để sót lại chiếc quần lót. Tô Kỷ nghiêng người cúi xuống hôn lên trán người dưới thân, mỉm cười "Như thế này là năm phút." Nụ hôn này so với nụ hôn lướt qua môi khi nãy cũng không khác nhau lắm, Tuyên Tử Phương vẫn chưa có cảm xúc gì đặc biệt. Nhưng mà mùi hương của Tô Kỷ vương trên người cậu... Hóa ra đây là hương vị của một Alpha, thực hấp dẫn khiến người ta không thể nói nên lời. Một chút kích thích xen lẫn chút đắm say, khí tức đối phương bá đạo, nguy hiểm mà đầy dụ hoặc, quyến rũ. Nghĩ vậy, Tuyên Tử Phương khẽ run lên. "Thân một chút như vậy là được năm phút?" Tuyên Tử Phương mờ mịt. "Đúng vậy." Tô Kỷ chăm chú nhìn Tử Phương. Anh giữ lấy cằm cậu, không do dự hôn xuống, đẩy sâu nụ hôn, không để cho cậu tiếp tục nói tiếp... Môi Tô Kỷ khô ráo mà mềm mại, vì thế Tuyên Tử Phương cảm thấy thật thoải mái. Cảm giác đầu lưỡi Tô Kỷ chạm nhẹ vào răng thật quá sức vi diệu, vi diệu đến mức Tuyên Tử Phương giật mình đứng dậy, cả người run rẩy. Cậu cảm thấy trong người ngứa ngứa, một cảm giác kỳ lạ đột ngột nảy sinh, tựa như có một hòn đá rơi xuống mặt nước yên tĩnh, bắn lên bọt nước, mặt nước cùng lúc dao động kịch liệt. Nụ hôn của anh bá đạo mà dịu dàng, đầu lưỡi nhẹ nhàng len lỏi vào bên trong khoang miệng, cuốn lấy đầu lưỡi Tử Phương mà mút vào. Đầu lưỡi hai người quyến luyến lẫn nhau, vừa mạnh bạo vừa dịu dàng, cho đến khi hai người tách môi ra, kéo theo một sợi chỉ bạc đầy ám muội. Tuyên Tử Phương có chút không thở được, hai má hồng lên như ánh nắng lúc chạng vạng, ánh mắt nhìn Tô Kỷ thất thần nổi lên một tầng hơi nước. Tô Kỷ chậm rãi nói "Như thế này... vừa đủ hai ngày." "Vừa đủ... hai ngày?" Tuyên Tử Phương vô thức lặp lại. "Ừ." Tô Kỷ hổn hển "Cậu cũng không bài xích anh... đúng không?" "Rất... Rất thoải mái. Này, thật sự là chú chưa từng kết giao với Omega khác?" Tuyên Tử Phương ngẩng đầu hỏi. Tô Kỷ quỳ giữa hai chân Tuyên Tử Phương, tháo thắt lưng "Phải. Nụ hôn khi nãy là nụ hôn đầu tiên của anh." Tuyên Tử Phương bất chấp nhìn chằm chằm Tô Kỷ, càng nhìn càng không thể rời mắt. Cậu vốn biết vóc dáng của anh đẹp đến mức người người đố kỵ, nhưng với khoảng cách gần như vậy, nhìn cơ bụng sáu múi, nhìn anh ở trên người mình mỉm cười, nhìn cách ngón tay thon dài tháo thắt lưng, chậm rãi kéo quần xuống... Đồng chí Tuyên Tử Phương cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, nhưng phải bình tĩnh cố nhịn. "Tôi cũng vậy." Tuyên Tử Phương không cam lòng nói "Cho nên chúng ta huề nhau." Tô Kỷ cười cười "Cậu hiện tại không khẩn trương sao?" "Ừm..." Tuyên Tử Phương nói "Giờ nên làm cái gì?" Tô Kỷ kéo tay Tuyên Tử Phương đặt lên trên quần lót của mình. Đồng chí Tiểu Tô Kỷ đã ngóc đầu, ngọ nguậy muốn thoát khỏi lớp vải trắng ôm sát. Hình dạng này... kích cỡ này... nhìn lướt qua, hình ảnh thực tế không chừng còn "khủng" hơn hình ảnh minh họa dưới lớp vải. Dường như "đồng chí Tô Kỷ" rất hưng phấn, rỉ nước, thấm ướt một mảng quần lót, Tô Kỷ ấn nhẹ tay Tuyên Tử Phương lên chỗ đó. Ngay cả khi cách một lớp vải, cảm giác nóng bỏng lẫn ươn ướt thật chân thực, nhất là vật kia còn càng lúc càng nóng hơn và trướng to hơn. Mặt Tuyên Tử Phương đỏ bừng, xấu hổ muốn thu tay lại, lại bị Tô Kỷ gắt gao ấn, không thể động đậy. Tuyên Tử Phương nghĩ nghĩ, đồng chí dưới kia bình tĩnh lại cái, đồng chí muốn tay tôi phỏng luôn mới hài lòng hả? Tô Kỷ thở gấp "Đừng động, đó cũng là một bước phải hoàn thành." Nghe vậy, Tuyên Tử Phương quyết định nhắm mắt làm ngơ, ngoan ngoãn để Tô Kỷ nắm lấy cổ tay mình, ngoan ngoãn để ngón tay mình chui vào bên trong quần lót, chậm rãi kéo xuống từng chút một, lột sạch bản thân và người trước mặt. Anh bạn "nhỏ" thành công vượt qua chướng ngại vật, thoải mái vươn mình hít thở, đứng lên hoàn toàn, đập thẳng vào mắt Tuyên Tử Phương. Cậu chớp chớp mắt, hình như có gì đó sai sai. Mình đang ngồi thế này, còn Tô Kỷ lại thẳng lưng quỳ trước mặt cậu, đại gia hỏa kia không biết vô tình hay cố ý lại đối diện mặt cậu. "Này..." Tuyên Tử Phương giật mình, lùi về phía sau, run run "Muốn... Muốn bắn lên mặt tôi sao...?" Tô Kỷ sửng sốt trong chốc lát, nén cười giữ cằm Tuyên Tử Phương hôn lên môi cậu, một lát sau mới buông ra, mỉm cười "Không. Anh không thể làm vậy với cậu được...". Tô Kỷ thì thầm những lời ngọt ngào, đôi tay lần mò xuống phía dưới, nắm lấy đồng chí nhỏ của Tuyên Tử Phương, khiến cậu không còn tâm tư nghe Tô Kỷ sủng nịnh, hoàn toàn tập trung vào anh bạn nhỏ của mình. "Không.... A—— " Anh bạn nhỏ chưa bao giờ được người ngoài chạm qua hiện nằm gọn trong tay Tô Kỷ. Tuyên Tử Phương thở dốc, cảm giác nơi đó được người khác chạm vào kích thích hơn hẳn tự mình đụng chạm. Khoảnh khắc Tô Kỷ chạm vào, trong người Tuyên Tử Phương như có một luồng điện chạy thẳng từ hạ thân đến đại não, cả người co rút mà run lên, phát tiết. "Nhanh như vậy..." Tô Kỷ ôm lấy Tuyên Tử Phương, để cậu tựa đầu vào vai mình, trong giọng nói mang theo ý cười "Hình như cậu ít khi nghịch nơi này?" Tuyên Tử Phương thở hổn hển, cố gắng hít thở, suy nghĩ nói "Ba tôi bảo làm nhiều quá sẽ bị hư thận..." "Anh nên cảm ơn bác trai, bác bảo vệ cậu thật tốt." "Tại sao chú lại muốn cảm ơn... Này, không được..." Tuyên Tử Phương còn chưa kịp hỏi ý tứ của đối phương, lại nhìn thấy anh liếm liếm ngón tay đầy dịch thể trắng đục của mình, đỏ mặt quát "Không được làm như vậy!". "Tại sao không?" Tô Kỷ nhướng mày "Làm như vậy thì trên người của anh cũng có mùi hương của cậu." Tuyên Tử Phương bị xoay đến cứng họng, từ mặt đến cổ đều đỏ bừng. Mà ngay lúc này, nửa người dưới của Tuyên Tử Phương lại có phản ứng. Thân thể thật nóng, không hiểu vì sao lại trở nên rất kỳ lạ. Cảm giác trống rỗng ở nơi đó đột nhiên bùng phát thành ngọn lửa dữ dội, trong cơ thể như có gì đó đang kêu gào, khao khát được lấp đầy bên trong. Tuyên Tử Phương như bị cuốn vào cơn say, cho đến khi mơ hồ tỉnh lại, cả kinh phát hiện mình đã chủ động nắm lấy đại gia hỏa của Tô Kỷ. Nơi đó nóng rực, cứng rắn, thô to, lúc này đã dựng thẳng, tản ra mùi vị nam tính đầy dụ hoặc, dịch thể nhơn nhớt chảy ra đầy tay cậu, nhưng vẫn trương lên chưa bắn ra hết. Tô Kỷ đang chăm chú "chăm sóc" cho "anh em" của Tuyên Tử Phương, ngón tay vuốt ve nơi mẫn cảm, không để ý đến bản thân. Đến khi chính mình bị Tuyên Tử Phương bắt được, anh giật mình, hôn hôn lên gương mặt nghiêng nghiêng của cậu, nói "Cậu sẽ giúp anh sao?". "Ừ..." Tuyên Tử Phương đỏ mặt nói. "Được rồi... Chúng ta cùng ra." Nói xong, Tô Kỷ đem hai vật cứng cùng một chỗ, sáp lại gần nhau ma sát, mỗi lúc một mạnh, mỗi lúc một kích tình. Tuyên Tử Phương thở dốc, cảm thấy vừa xa lạ vừa kích thích, hoàn toàn tựa đầu vào bả vai Tô Kỷ, hoàn toàn đem bản thân giao cho Tô Kỷ ôm lấy. "Chú..." Tuyên Tử Phương thấp giọng ngâm nga, đến thời điểm cao trào theo bản năng ôm eo Tô Kỷ. Hai người phát tiết xong, mãi một lúc sau cậu mới phát hiện mình vẫn còn đang ôm chặt eo đối phương, tay còn lại dính đầy chất lỏng. "Ổn rồi?" Tô Kỷ nghiêng nghiêng đầu, chăm chú nhìn Tuyên Tử Phương. Không hiểu vì sao Tuyên Tử Phương lại cảm giác ánh mắt kia vừa dịu dàng vừa mang theo khao khát chiếm hữu không thể nào che giấu được. Cậu càng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà lại học theo Tô Kỷ, mút mút ngón tay dính đầy tinh dịch của anh. Hương vị không đến mức ngon, vị mặn mặn, nhưng vấn đề là Tuyên Tử Phương lại thành thật nuốt xuống. Tô Kỷ theo dõi hắn, ánh mắt đầy thâm trầm. Tuyên Tử Phương mờ mịt "Như vậy... Là có thể?" "Cậu không cần phải làm như vậy...". "Tôi chỉ hơi tò mò một chút..." Tuyên Tử Phương ngại ngùng nói "Hồi nãy nhìn chú... liền... không tự chủ được muốn thử xem.". Tô Kỷ đỡ trán, nghiền ngẫm mà đánh giá cậu "Cảm giác thế nào?" "Hương vị... không ngon cho lắm..." Tuyên Tử Phương thẳng thừng đáp. "Khi nãy cơ." Tô Kỷ nhìn cậu nói. Khi nãy hả... Ý ổng là lúc hai người đều nắm lấy phía dưới của nhau sao? Nghĩ đến đó, sắc mặt Tuyên Tử Phương đỏ bừng, lắp bắp "Rất... Rất kích thích." "Sao tự nhiên lại thành thật như vậy, đã vậy còn nói lắp?" Tô Kỷ rướn người, hôn hôn lên môi Tuyên Tử Phương, cười nói "Còn muốn thêm một lần sao?". "Vừa rồi... Như vậy có thể duy trì được bao lâu?" Tuyên Tử Phương không được tự nhiên nghiêng người, vừa vặn cọ trúng đùi Tô Kỷ, nhìn xuống thấy đồng chí kia chuẩn bị đứng nghiêm chào cờ, vội vàng hỏi "Nếu đủ rồi thì không cần phải làm lại lần nữa... Hôm nay tôi đã ra hai lần rồi, nếu còn ra nữa sẽ bị hư thận!". Trên mặt Tô Kỷ không có ý cười, anh trầm giọng "Đáng lẽ vừa rồi anh không nên nói lời cảm ơn, nhưng mà nhìn cậu ngây ngô thế này cũng rất vui." Tuyên Tử Phương ngơ ngác "Hở?" Tô Kỷ lắc lắc đầu, liếc mắt nhìn chỗ quần áo lộn xộn dính đầy dịch thể trên sàn nhà, vỗ vai Tuyên Tử Phương nói "Trước tiên cậu đi tắm tẩy rửa, quần áo thế này tạm thời không mặc được." "Dấu hiệu có bị rửa đi không?" "Dấu hiệu đều bị cậu ăn hết." Tô Kỷ mờ ám mà nhìn Tuyên Tử Phương, liếc mắt một cái "Thực ra là không cần thiết, nhưng mà toàn bộ đều bị cậu nuốt trọng." Tuyên Tử Phương thấp thỏm bấm điện thoại video call về cho gia đình. Tiếng chuông mới vang lên chưa đến hai giây, một khuôn mặt u oán xuất hiện đột ngột trên màn hình, suýt nữa hù chết Tuyên Tử Phương. "Sao ba ghé mặt vào sát màn hình điện thoại làm gì? Ba làm con sợ hết hồn." "Con yêu, con đến trường lâu như vậy mà vẫn không một lần gọi điện thoại về cho ba?", Ông bất mãn nói "Hay là con sống với tiểu tử họ Tô hạnh phúc quá nên quên người ba già này luôn đúng không?". "Không phải!", Tuyên Tử Phương đỏ mặt quát "Giữa con và anh ta không xảy ra chuyện gì hết!" "Thật sự là không có chuyện gì xảy ra hết?" Nghe giọng điệu đầy nghi ngờ của ba mình, Tuyên Tử Phương nghĩ một chút rồi nói "Con và "ông chú già" ấy chia phòng. Anh ta nói sẽ không bao giờ đụng vào con nếu như con không đồng ý.". "Nhưng con vẫn đang trong thời kỳ trưởng thành...". "Ba! Cho dù có như vậy đi chăng nữa thì con đâu phải loại người hễ cứ đụng Alpha là muốn lên giường đâu.", Tuyên Tử Phương bực bội "Nhân tiện thì con muốn hỏi ba một chuyện." Ba Tuyên Tử Phương không ngờ sẽ có ngày được nhìn thấy ánh mắt ngại ngùng xen lẫn nôn nóng, tò mò của con yêu, định bụng đưa tay sờ đầu con một cái, nhưng chợt nhớ ra đang xa con, ông bảo "Được. Con muốn hỏi gì thì hỏi đi, ba biết cái gì thì sẽ nói hết cho con cái đấy.". Tuyên Tử Phương cắn cắn môi dưới, sau đó lấy hết dũng khí nói "Ba... người từng nói rằng Alpha khi giao tiếp với mục tiêu của mình sẽ phát ra pheromone dẫn dụ đặc biệt. Cái này... biểu hiện cụ thể là như thế nào?" "Cái gì!?" Ông hét lên "Ở trong trường học có tên Alpha dám làm vậy với con sao? Mau gọi Tiểu Tô đến đây cho ta!" "Gọi... Gọi anh ta lại đây... Làm, làm chi?" Tuyên Tử Phương lắp bắp. "Thì để nói cậu ta đập tên tiểu tử hỗn xược kia một trận nên thân chứ làm gì." Ông thở phì phì nói "Con nghe đây, thuốc ức chế pheromone phải luôn mang theo, tác dụng của thuốc cộng thêm với tâm lý mâu thuẫn chán ghét của con sẽ khiến cho pheromone dẫn dụ không có tác dụng. Loại pheromone này chủ yếu dành cho những Alpha, Beta hay Omega có tình cảm với nhau để tạo tình thú, còn bình thường thì khơi lên kỳ phát tình ở Beta, vì Beta rất khó bước vào kỳ phát tình, hiệu quả so với thuốc kích tình cũng không khác cho lắm... Con yêu, con phải gọi Tiểu Tô tới đây gặp ta, ta nhất định phải thay con cho kẻ to gan lớn mật kia một trận nên thân.". "Không không... không cần..." Tuyên Tử Phương toát mồ hôi hột "Không có ai phát pheromone dẫn dụ con, chỉ là con muốn hỏi một chút mà thôi.". "Thật không?" "Thật mà." Tuyên Tử Phương gật gật đầu "Con tò mò thật mà... Ba, nếu như người bị hấp dẫn bởi loại pheromone này thì người sẽ phản ứng như thế nào?". Ba Tuyên Tử Phương nghĩ một chút rồi nói "Phía dưới sẽ có cảm giác.". "Hả? Phía dưới?" "Con biết là chỗ nào rồi mà.". Tuyên Tử Phương dùng một phút đồng hồ để tiêu hóa toàn bộ những lời vàng ngọc, tràn trề tinh thần học tập mà hỏi tiếp "Ý người là phía sau?". Ba cậu đỏ mặt gật đầu. "Còn nơi nào nữa không?" Tuyên Tử Phương nghiêm túc hỏi. Ba Tuyên Tử Phương không chịu nổi sự tò mò của con, bối rối "Con... con hỏi nhiều vậy làm cái gì... Muốn biết thì tìm một Alpha thử một lần sẽ hiểu ngay...". Ông dừng lại thở hắt một cái, rồi nhỏ giọng nói "Thì... phía trước cũng có cảm giác...". Tuyên Tử Phương nhíu mày "Hửm... vậy là đại não cũng có cảm giác sao?". "Cũng không hẳn... Nhìn thấy người mình thích thì tim sẽ đánh lô tô, nhưng mà chuyện này thì liên quan gì đến não bộ?" "Giả sử như đột nhiên đại não "ông" một tiếng, rồi mình mất đi khả năng kiểm soát... Giống như lúc ba và cha lao vào ôm nhau lăn qua lăn lại, ư ư a a trong phòng vậy." Tuyên Tử Phương đưa ra ví dụ tiêu biểu. "Không—— Không ——!" Ba cậu đỏ mặt, xù lông quát "Ba đã nói bao nhiêu lần là con không được tự tiện đến phòng của chúng ta mà...". "Hóa ra là như vậy..." Tuyên Tử Phương có chút mất mát, trong lòng vẫn còn nhiều khúc mắc chưa được giải đáp, cậu buồn bực "Tạm biệt ba. Lần sau con sẽ gọi cho ba tiếp." "Này! Tiểu Phương! Ba chưa nói hết mà —— " Ông chưa kịp nói xong thì đầu dây bên kia đã dập máy. Nằm lăn qua lăn lại trên giường, Tuyên Tử Phương cảm thấy hai má nóng bừng, cuộn người trong chăn lăn qua lăn lại, thở dài. Nếu như không phải là pheromone dẫn dụ thì đó là cái gì. Thật khó nghĩ. Đêm nay là đêm đầu tiên Tuyên Tử Phương mất ngủ, kể từ lúc rời xa quê hương đi học tại học viện. May mắn cho Tử Phương, bình thường lúc nào cậu cũng đeo kính, cho nên hai quầng mắt có thâm lại đen thui như gấu trúc đến mấy cũng sẽ không ảnh hưởng đến hình tượng cho lắm. Tuyên Tử Phương vừa ăn xong bữa sáng với Tô Kỷ thì vội lấy cuốn giáo trình chạy ù đến lớp. Thanh niên họ Tuyên hy vọng rằng Tô Kỷ chắc sẽ không nhận ra tâm tư đang vướng mắc của cậu. Tuyên Tử Phương học chuyên sâu về lịch sử chiến tranh và thiên văn, lớp này cũng có nhiều Beta theo học, Alpha thì không nhiều lắm, cho nên trong học viện khoa của Tuyên Tử Phương có trình độ thực chiến yếu nhất. Nói cách khác, mỗi tháng các sinh viên giữa các khoa sẽ có cuộc thi đấu đối kháng, khoa Văn về thể lực thì dễ thua, đó cũng là lý do mà lượng huấn luyện ở khoa này luôn luôn nặng nhất. Tuy nhiên, các sinh viên cùng một khoa thi đấu với nhau thì cũng không nhẹ hơn bao nhiêu. Cho dù bọn họ là những người yếu nhất, thì vẫn có sự phân chia cao thấp về thực lực. Mỗi lần như vậy, Omega ở bất kỳ lớp nào cũng bị coi là cản trở, bởi vì lớp đấu đối kháng yêu cầu tất cả sinh viên phải tham gia, sau khi kết thúc sẽ đem kết quả của toàn bộ sinh viên trong khoa để phân chia thứ hạng giữa các lớp. Thời gian đầu, Tuyên Tử Phương luôn bị các sinh viên cùng lớp khi dễ, không uy hiếp thì cũng đem cậu ra chế giễu. Tuy nhiên, sau khi lớp đối kháng đầu tiên diễn ra, mọi người không oán hận hay chê trách cậu ta. Cho dù Tuyên Tử Phương là Omega duy nhất trong lớp, tất nhiên thể lực sẽ khó bì kịp người khác, nhưng kỹ thuật đấu đối kháng cùng trình độ bắn súng không tệ chút nào. Hơn nữa, Tử Phương không bao giờ đem lý do thể chất yếu ớt của Omega ra làm cái cớ để trốn học hay trốn huấn luyện. Chàng sinh viên họ Tuyên học hành rất nghiêm túc, lại có tính khiêm tốn, thời gian về sau ai ai cũng có cảm tình tốt với cậu, tuyệt đối không lấy thân phận Omega của Tuyên Tử Phương ra làm trò đùa thêm một lần nào nữa. Các sinh viên cùng lớp thì nghĩ như thế, nhưng những sinh viên khác thì không cho là như vậy. Vì thế mà nhiều chuyện lùm xùm xảy ra. Chẳng hạn như lúc này, một sinh viên thuộc lớp "Nghiên cứu Hệ thống phòng ngự và tấn công", sau khi nhìn thấy kết quả cuộc đấu đối kháng đã đứng lên khiếu nại "Chờ một chút, tôi không tin vào kết quả lần này!". Thanh niên bất mãn mà rằng "Số lượng Alpha và Beta của lớp các bạn và chúng tôi không khác nhau lắm, nhưng lớp "Lịch sử chiến tranh và thiên văn" các bạn lại có một Omega. Tôi nghi ngờ rằng các bạn nếu không giở trò giúp Omega này thông qua thì cũng khai khống rằng hắn đã tham gia thi đấu, mặc dù trên thực tế không phải như vậy.". Sinh viên ấy ngồi xuống, Tuyên Tử Phương nhỏ giọng mắng "Cùng là sinh viên của khoa, sao lại có thể nói điều xằng bậy như vậy được?" Thương Tư Yên là bạn tốt của Tuyên Tử Phương, thấy thế mà căm giận, bất bình nói "Chán thật. Vậy mà tôi còn đem lòng yêu mến thần tượng thằng cha Yuste này. Tôi cứ nghĩ là bên trong bên ngoài của cậu ta sẽ giống nhau, ai ngờ đâu trong ngoài bất nhất, cậu ta trông thế hóa ra lại là kẻ khoái đi gây sự!" Học viện Quốc phòng Thủ đô không phải là không có nữ sinh, nhưng mà diện mạo ngọt ngào xinh đẹp của một nữ Omega thì chắc chắn không có, còn nếu có thì lại thuần là Alpha... Trên thực tế thì cũng không thể xem các nàng ấy thật sự nữ tính nhu mì được. Vậy mà học viện còn siết chặt nội quy, quân sự hóa công tác quản lý, thành ra các sinh viên nam vì quá cô đơn buồn tủi mà tìm kiếm một bờ vai ở một bạn trai nào đó, thường là sẽ tìm đến Omega hoặc Beta. Yuste là một trong những người như thế. Diện mạo nhã nhặn, mi thanh mục tú, muôn phần xinh đẹp, nếu không bởi khí tức mãnh liệt của một Beta, chỉ sợ cậu ta sẽ luôn bị nhầm lẫn là một Omega nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài. Tuyên Tử Phương vỗ vai bạn hiền, bảo "Ông đừng tự trách mình nữa. Vàng thật không sợ lửa, cậu ta muốn tìm tôi gây sự, tôi chơi với cậu ta một ván là được.". Nói xong cậu đứng dậy, hướng về phía Yuste hô lên "Này, Omega mà cậu nói đến là tôi đây. Tôi không bỏ trốn cũng không giở trò.". Yuste khẽ cười một tiếng, trong tiếng cười pha lẫn một chút khinh miệt "Nói có sách, mách có chứng, có giỏi thì lại đây tỉ thí một trận.". "So găng với ai? Với cậu sao?" Tuyên Tử Phương bước về phía Yuste, không quan tâm đến câu trả lời từ đối thủ, tung một cú đạp nhanh tới đầu gối của Yuste. Sinh viên hai lớp xung quanh còn chưa kịp phản ứng thì Tuyên Tử Phương đã động thủ, Yuste cũng không phải dạng vừa, cậu ta theo bản năng mà nhanh nhạy né đòn. Nhưng Tuyên Tử Phương dường như đã đoán trước được hành động của đối phương, một cước kia không nhắm tới đầu gối Yuste mà là quét ngang xuống ống quyển. Nếu Yuste đứng thẳng thì cú quét chân này cùng lắm chỉ làm cậu ta đau một chút, nhưng lúc này Yuste đang né đòn, cơ thể vốn lệch trọng tâm, Tuyên Tử Phương nhắm trúng thời điểm này mà đá vào khiến Yuste mất thăng bằng, ngã quỵ xuống phía trước. Tuyên Tử Phương sau một kích thành công liền chạy nhanh đến phía sau Yuste, tay trái đánh hai phát thật mạnh vào lưng, tay phải siết lấy cổ bắt Yuste phải ngẩng đầu lên, lộ tử huyệt. Yuste nửa ngồi nửa quỳ, bị Tuyên Tử Phương uy hiếp và khống chế hoàn toàn. "Mày!..." Yuste mặt mày đỏ bừng, há miệng thở dốc, tức giận đến mức không nói lên lời. Tuyên Tử Phương thấy thế, thả lỏng tay buông cậu ta ra, cười cười "Cảm ơn đã chỉ giáo." "Trận vừa rồi không tính, mày đánh lén!", Yuste bất chấp mặt mũi bùng nổ, có chết cũng không tha cho Tuyên Tử Phương "Nếu có thì cũng chỉ mới ở bộ môn đấu đối kháng, vẫn còn đấu súng!" Lúc này, lớp trưởng bên Tuyên Tử Phương cũng đứng lên khuyên giải "Yuste, hà cớ gì cậu cứ phải đi so đo hay nghi ngờ thành tích với Tử Phương, cho dù Tử Phương là một Omega thì cậu cũng nên biết tôn trọng cậu ấy. Hơn nữa, nếu cậu vì một Omega mà trở nên nóng giận, mất đi sự bình tĩnh quyết đoán, thì làm sao sau này có thể trở thành một người chiến sĩ xuất sắc của Tổ quốc?". Lớp trưởng nhìn Tuyên Tử Phương một cái, rồi quay xuống thảo luận với các sinh viên trong lớp, cuối cùng nói "Nhân việc này, tôi muốn nói với các bạn sinh viên khác rằng Omega không hề yếu như các bạn vẫn nghĩ. Lớp của chúng tôi tự hào khi có được Tử Phương.". "Lớp trưởng..." Tuyên Tử Phương không khỏi xúc động cảm thán. "Bây giờ xem xét lại thành tích một lần nữa cũng được, nhưng mà..." Lớp trưởng nhìn đa số sinh viên của lớp đối thủ vẫn còn bất mãn cùng nghi ngờ, nói "Tôi muốn bàn giao chuyện này lại cho những người có thẩm quyền cao hơn, phòng khi có được thành tích thì lớp chúng tôi cũng không bị nói là giở trò gian lận.". "Người có thẩm quyền cao hơn?", Yuste cau mày. "Hội sinh viên", lớp trưởng cười cười. "Tôi đồng ý". Tuyên Tử Phương hơi nản, hy vọng rằng sẽ kết thúc chuyện lùm xùm này nhanh. Cuối tuần cậu muốn cùng "ông chú già" cùng phòng đi xem phim, không thể vì chuyện này mà không thể rời học viện được. Yuste hừ mũi "Được, tôi tin rằng Hội sinh viên sẽ đưa ra một phán quyết công bằng chính xác." Lớp trưởng gật đầu, hai bên đều nhất trí. Vài phút sau, Chủ tịch Hội Sinh viên Quân Duy Kỳ đã được mời đến. Tác giả nói ra suy nghĩ của mình"ông chú già" Tô Kỷ tỏ ra ngây thơ vô tội, không chủ ý câu dẫn em nhỏ, ai ngờ đâu ổng có chỉ số thông minh rất cao để phạm tội. →_→PS nghe nói X tư đặc biệt là Trung Đông bên kia tên hậu tố, X Duy Kỳ là nước Nga bên kia?Hai bạn Yuste và Quân Duy Kỳ, vì thể loại yêu cầu mà hai bạn chịu ủykhuất một chút nhá. Dù sao hai người cũng là người qua đường thôimà haha. Ý tác giả là "tên của Yuste là Quân Duy Kỳ có liên quan đến tên ở vùng Trung Đông hoặc nước Nga" Đả tương du lấy xì dầu. Ở TQ trước đây, khi muốn mua xì dầu người ta phải mang chai đến cửa tiệm để mua. Cụm từ này phát sinh trong một trường hợp như sau Có một người MC thực hiện chương trình truyền hình trực tiếp, trong quá trình cần phỏng vấn một số người dân, khi MC đó gọi một người qua đường và phỏng vấn thì nhận được câu trả lời là "Đả tương du" rồi người này liền đi mất, ý nói là người đó chỉ đi mua xì dầu mà thôi, không quan tâm đến việc khác. Sau này từ này thường được dùng trong các trường hợp có một người đi ngang qua nhưng không để tâm đến những gì diễn ra bên cạnh. Thể loại Tinh tế, ABO văn, quân lữ, vườn trường, sư sinh, thanh mai trúc mã, sinh tử, 1×1, cường cường, thâm tình trung khuyển công x đơn thuần trì độn thụ, công sủng thụ, ấm áp vô ngược, HEVăn án ngắn gọnTuyên Tử Phương là một Omega, bị lão cha vô tình bán đứt cho một Alpha, sau đó là chuỗi ngày sinh hoạt vừa "đau" vừa hạnh phúc...Giới thiệu đôi chút Tác phẩm thị giác chủ yếu là thụ là một Omega có cá tính. Ngán ngẩm với những tiết học giáo dục tâm lý cùng nữ công gia chánh, vì thế em xin vào học viện quân đội với mơ ước làm tình báo chiến mẹ cản không được, đành bất đắc dĩ chấp thuận với điều kiện em phải chịu sự bảo mẫu của anh công - chàng rể tương lai mà cha mẹ đã chấm cho ẻm = do anh vừa lúc có việc đến công tác ở trường đóVầng, chỉ vì chút vinh hoa cùng cái hộ khẩu thủ đô của ảnh, em đương lúc còn ngu ngơ chưa biết gì đã bị cha mẹ cấp bán luôn =Thực ra anh công với em thụ hồi nhỏ không chỉ từng gặp mà còn rất thân nhau. Cha mẹ 2 nhà vốn là bạn tốt nên anh vẫn thường tới chơi với ẻm. Em lúc ý cá tính đâu chả thấy, chỉ suốt ngày mít ướt bấu chặt lấy anh đòi mai sau phải làm Omega của ảnh. Ký ức này đương nhiên bị em quên sạch sẽ, chỉ còn anh đến giờ vẫn nhớ và nghiêm túc muốn biến nó thành thật...."*Nhắn nhủ từ editor1. Một số thay đổi lớn so với bản trước khi beta cho các bạn lỡ đọc bản cũ khỏi hoang mang- khe vị diện = vết nứt vũ trụ; tinh vực Rhys = tinh vực Eris; bản bộ = tổng bộ; Bộ tư lệnh tác chiến = Bộ tư lệnh Hoàng gia; Lam Sa Mang = vành đai Lam Sa; nhóm bộ đội đặc chủng Omega = đội đặc công Tôi cũng không hiểu vì sao tôi làm bộ này trong hai năm được nữa. Thời gian làm rất dài nên có lẽ các bạn cảm nhận được văn phong ở chương 01 và chương 54 hơi hơi khác nhau> Thực ra năm đó tôi chọn edit bộ này vì gia đình tôi không muốn tôi học báo chí, lướt web một hồi thấy bộ này em thụ học báo chí nên tôi đu luôn. 3. Nhận xét đơn giản thì bộ này với tôi khá ổn, đọc giải trí được. Nhẹ nhàng, tình cảm, anh công hơi cứng nhắc, tôi không thích cho lắm. Em thụ hiền nhưng không nhu nhược. Tình tiết lên lên xuống xuống nhịp nhàng, xôi thịt đầy đủ. Bên wordpress tôi cài bảo mật những 10 chương lận á. Có bạn từng nhận xét bộ này giống teenfic haha =]]]]] Thực ra không phải đâu.

vô ý câu dẫn