- Ừm, loại một người này thôi. Tất cả còn lại thông báo ngày mai đến làm việc luôn. Ai đến muộn, trừ lương! Lục Tề Nam lại lật lật tập hồ sơ thêm một lần nữa rồi nói. - Dạ vâng ạ! Quách Dương Thần lại cúi đầu thêm lần nữa rồi cầm tập hồ sơ ra ngoài. Cậu ta là lần đầu nhìn thấy Lục tổng can thiệp vào việc tuyển nhân viên như vậy. Đọc truyện Lần Nữa Nói Tiếng Yêu Em của tác giả MinhNguyetVoUu, đã full (hoàn thành). Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Chương 25: Bởi vì tôi yêu em (h++) truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính Làm Em Yêu Tôi Thêm Một Lần Nữa Chương 46 Cô mệt mỏi thức giấc, đập vào mắt cô là người đàn ông đẹp như tượng tạc đang chống một tay nhìn cô chằm chằm. "Chụt" thấy cô mở mắt anh liền hôn lên đôi môi ngọt ngào của cô. "Vợ yêu, chắc em đói rồi, dậy thôi anh đưa em đi ăn. " anh xoay người đỡ cô ngồi dậy. "Bây giờ là mấy giờ rồi?" Chương 55: Vừa hôn vừa thay đồ. Miệng lưỡi của Lục Tề Nam thật quá xảo quyệt, khiến cho Khả Như cô không sao cãi nổi. Cô chỉ mím môi, cái đầu nhỏ cúi thấp xuống như muốn né tránh hắn vậy. Nghĩ tới chuyện đêm qua lại khiến cô càng xấu hổ hơn. Nếu em đừng quay bước đi Mùa xuân vẫn còn nắng hồng Và thiên đàng hai chúng mình Vẫn còn khung trời màu xanh. Nếu em đừng xa rời anh Biết đâu tình yêu trở lại Anh xin em thêm một lần Thêm một lần nữa thôi. [ĐK:] Người yêu hỡi hãy đến bên tôi Thêm một lần nữa thôi Người yêu hỡi hãy đến với tôi Thêm Yêu em thêm lần nữa. October 2, 2015 at 10:22 am. Góc trái tim. Ngày chủ nhật…Điện thoại reo. Một dãy số không có trong danh bạ. Ngạc nhiên và do dự, cô ấn phím nghe. Giọng nói đầu bên kia vang lên trầm ấm, chúc cô buổi sáng tốt lành. Và một vài câu hỏi thăm bâng quơ Truyện Làm Em Yêu Tôi Thêm Một Lần Nữa Chương 32: (H NHẸ) /47 Chương Sau Chương Tiếp Sáng hôm sau.. Cô tỉnh dậy, cả người mỏi nhừ, cô khẽ nhích người liền cảm nhận được một cánh tay rắn chắc quấn lấy eo cô. zTJDK4. 9h đang cố gắng hoàn thiện bộ trang phục của anh thì có người bấm đi ra cửa, nhìn qua mắt mèo thì thấy anh đang đứng anh mặt cái gì thế này, bộ đồ ngủ pijama màu trắng in hình pikachu vô cùng cute, bộ đồ này đồ cặp với cô, cô cũng có một bộ, là trong một lần cô dạo TTTM thấy nó đáng yêu nên mua về, không chỉ có nó cô còn mua cả bộ in hình người dơi, rồi bộ màu hồng in hình trái dâu nữa, trước kia anh chưa từng mặc nó, cô đã nghĩ anh sẽ chẳng bao giờ mặc nó tay anh còn cầm theo một túi đồ to nữa, cô đắng đo một lúc, anh đã nhấn tới lần chuông thứ 3 rồi cô mới mở cửa cho anh.“Chào hàng xóm mới!” anh giơ túi đồ lên trước mặt cô. “Phải làm tiệc tân gia chứ nhỉ.”Chưa đợi cô phản ứng anh đã đẩy cô sang một bên đi vào nhà, bước đi như đây là nhà mình luôn.“Anh có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Cô nam quả nữ ở chung bị người khác thấy thì sao hả?”“Không biết.” anh lưu manh trả lời, còn khuyến mãi cho cô một nụ cười tươi đặt túi đồ xuống bàn rồi lăn săn chạy khắp nhà cô, tham quan hết một vòng anh chạy lại níu tay áo cô nhõng nhẽo.“Anh Anh, anh đói.”“Anh đói thì tự nấu ăn đi, tay chân vẫn còn nguyên vẹn mà.”“Nhưng anh nhớ đồ ăn em nấu nha, em mà không nấu cho anh, anh đói là anh ăn em á.”Làm sao anh có thể chưng ra bộ mặt đáng yêu mà miệng lại thốt ra lời nói vô sỉ như vậy được nhỉ.“Nhà tôi chỉ còn mì thôi, anh có ăn không?” cô cọc cằn hỏi mắt anh long lanh nhìn cô gật đi vào bếp nấu cho anh một bát mì trứng thêm chút rau cải, cô bưng ra đặt mạnh xuống bàn.“Anh ăn mau đi rồi về.”“Reng reng reng” tiếng chuông điệm thoại của cô vang lên.“Tư Kì.”“Tối mai sao, em rảnh.”“Được, tối mai gặp.” “Anh ngủ ngon.”Cô nói chuyện xong thì đi vào thư phòng, để lại anh tức tối ngoài Kì? Là tên khốn ôm cô ở bữa tiệc, cô dám đi ăn với anh ta, nhìn mặt cô còn vui vẻ như vậy, tức chết anh vừa đi qua đi lại trong phòng bếp, vừa tức tối vò đầu bức bóng đèn nhỏ toả sáng trên đầu anh, tức tốc chạy vào thư phòng cô.“Anh Anh.” eo cái giọng ngọt sớt ấy làm cô rợn da gà.“Sao anh còn chưa đi.” cô liếc xéo anh.“Anh đến làm tiệc tân gia mà.”“Tôi rất bận, không có thời gian.”Anh nghe vậy rất tức giận nhưng vẫn ráng chưng ra bộ mặt đáng yêu nhõng nhẽo với cô."“Đi mà, một lát thôi, không tốn nhiều thời gian của em đâu.”Cô mặc kệ anh, tiếp tục làm việc của làm sao anh bỏ cuộc nhanh vậy được, anh cứ chạy xung quanh cô, kéo tay cô không cho cô làm việc.“Anh Anh.”“Đi mà.”“Anh Anh.”“Một lát thôi.”“Nha.”Anh cứ léo réo bên tai làm cô không thể tập trung.“Anh có thôi đi không, không phải cuối tuần anh có tiệc sao, anh không cho tôi làm trang phục thì sao kịp.”“Không sao Anh Anh, chúng ta chỉ mở tiệc một lát thôi rồi em có thể tiếp tục làm việc mà, đồ thì lần khác cũng được, anh không thiếu đồ do em thiết kế đâu.”“Nhaaaaaaa.” Cô hết cách với anh.“Đi thôi.” cô đứng lênAnh kéo cô ra sofa ngoài phòng khách, trên môi là nụ cười của con cáo già khi vừa dụ dc thỏ nhỏ vào mở cái túi đồ anh mang tới lúc nãy ra, là một đống đồ ăn vặt và một đống bia, cô trợn tròn mắt nhìn anh, từ bao giờ mà anh chịu ăn những món này vậy.“Tách”“Của em này.” anh khui một lon bia rồi đưa cho cô rồi tự khui cho mình.“Anh Anh, chúc mừng tân gia.” anh nâng lon lên cụng với xong anh cầm gói khô bò bên cạnh xé ra đưa cho cô.“Anh Anh, lần này hợp tác chúng ta còn chưa làm tiệc chúc mừng, nhân đây anh cũng chúc chúng ta hợp tác vui vẻ.” anh lại nâng lon lên mời cô.“Anh Anh.” anh lại nâng lon, cứ vậy hết lầm này tới lần khác anh mời cô vì muốn anh nhanh chóng về nhà nên đành uống lon, 2 lon, 4 lon, cô say rồi.“Tôi không uống được nữa.”“Vậy để anh uống.” anh nhìn nhuôn mặt đỏ lựng của cô một cách thích thú.“Trễ rồi, anh về đi.”“Anh còn chưa uống hết mà.”Cô bực dọc đứng dậy loạn choạng đi vào nhà vệ sinh. Đi được vài bước thì cô vấp phải chân mình ngã nhào xuống đất.“Em không sao chứ?” anh vội vàng chạy lại đỡ cô, kiểm tra hết tay chân, thấy cô không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm, may là phòng khách nhà cô có lót thảm dày bế cô lên đi về phía nhà vệ sinh, đặt cô xuống rồi đi ra ngoài đóng cửa đi ra anh đã đợi sẵn ở cửa, anh bế cô đi về phòng ngủ.“Em say rồi, mau ngủ đi.” lưng cô vừa cảm nhận được sự mềm mại của chiếc giường thì mí mắt liền sụp xuống, cô thiếp đi. Anh kéo chăn lên đắp cho cô rồi đứng dậy đi ra sau anh quay lại leo lên giường, ôm cô đắp chăn ngủ, tưởng anh về á, đâu có ngu anh nhớ cô gần chết, anh chỉ đi tắt đèn thôi. Cô không quá để tâm đến hoa mà anh tặng, tranh thủ làm cho xong công việc dang dở. 7h tối cô tan làm, lấy xe chạy về Hạ gia, cô vẫn chưa biết giải thích với ba mẹ chuyện hôm qua thế nào. Về đến nhà cô cất xe, vào nhà thì thấy ba mẹ cô đang xem tivi ở phòng khách. "Ba mẹ." cô tháo giày rồi đi vào chào ba mẹ mình. "Con về rồi à, mau vào đây, ba mẹ muốn nói chuyện với con." bà Hạ thấy cô về thì nhanh chóng gọi cô lại. "Con với Tống Thiếu Quân là như thế nào?" cô vừa ngồi xuống lền bị truy hỏi. "Mẹ, con và anh ta không có gì, chỉ là đối tác làm ăn thôi." cô bất đắc dĩ giải thích. "Thật không, con không có ý định quay lại với cậu ta chứ?" mẹ cô nghi ngờ hỏi, mẹ cô thật không thích người con rể này nha, lúc trước cô lấy anh đã chịu nhiều ủy khuất rồi, một đám cưới đàng hoàng cũng không có, người làm mẹ như cô sao không đau lòng cho được. "Không có đâu mẹ." cô khẳng định trả lời. "Vậy tốt, con đã 27 tuổi rồi, mẹ đã sắp xếp cho con một buổi xem mắt rồi, là trưa mai. Cậu ấy tênTrương Hưng, con trai của TGĐ Trương Thị, là đối tác làm ăn lâu năm của nhà ta, mẹ đã gặp qua cậu ấy rồi, phong độ lịch sự lại rất đẹp trai." Trương Hưng? Không phải anh ta chứ? "Mẹ à, con mới về nước thôi mà." cô kì kèo. "Con vẫn con thích Tống Thiếu quân?" "Con không có mà." "Vậy là được rồi, không nói nhiều, ngày mai đi xem mắt cho mẹ." mẹ cô không cho cô thêm cơ hội từ chối nào cả, chém đinh chặt sắt nói. "Con lên tắm rửa đi rồi xuống ăn cơm." Cô hết cách, cầm túi sách lên phòng tắm rửa. Ăn tối xong cô lên phòng, lăn qua lăn lại trên giường, cô không dám chống lại mẫu hậu đại nhân đâu nha, xem mắt thì xem mắt, cũng đâu phải lấy luôn đâu, nghĩ thông suốt cô tắt đèn chìm vào giấc ngủ. Anh bên này cũng bị phụ huynh gọi về, vừa vào nhà đã thấy mẹ anh thấp tha thấp thỏng đi qua đi lại trong phòng khách. Tâm trạng bà giờ đang rối bời, bà rất thích Kiều Anh nhưng Hạ Linh phải làm sao đây, con bé từng cứu bà một mạng, cũng rất yêu con trai bà, bà còn đã hứa để con bé gả cho Thiếu Quân, giờ Thiếu Quân và Kiều Anh quay lại với nhau bà biết đối mặt với nó thế nào đây. Vừa thấy anh, còn chưa để anh đi vào nhà bà đã nhanh chóng chạy lại kéo tay anh vội vàng. "Con và Kiều Anh là thế nào?" "Con đang theo đuổi cô ấy." anh mỉm cười trả lời bà. "Nhưng........" nhìn gương mặt vui vẻ của anh bà không biết phải nói thêm gì nữa. "Mẹ, người con yêu là Kiều Anh, còn Vũ Hạ Linh, con đã làm hết mức để trả ơn của cô ta rồi, mẹ đừng lo lắng quá làm gì." Nói xong anh đi vào nhà, lên phòng tắm rửa. Bà thấy anh kiên quyết vậy cũng đành bỏ qua, không thể gượng ép tình cảm của con được, bà không muốn đi vào vết xe đổ trước kia để rồi lại làm khổ con gái người ta. Tối đến, anh nằm trằn trọc trên giường không thể nào ngủ được, anh nhớ cô, nhớ mùi hương của cô, nhớ cơ thể mềm mại bị anh ôm vào lòng, nhớ đôi môi hồng nhuận chúm chím bị anh giày vò đến xưng đỏ, đúng là tự đem đá đập chân mình mà, giờ thì hay rồi còn không thể ngủ được. Cũng may cho anh hôm sau là chủ nhật, không cần phải đến công ty chứ để nhân viên thấy đôi mắt gấu trúc đen nhẻm của anh thì còn gì là oai phong của TGĐ nữa. Thứ 2 đi làm cô lại nhận được một bó hoa kèm lời chúc từ anh, thứ 3 rồi thứ 4, văn phòng của cô sắp hết chổ chứa rồi. Thứ 5, cả buổi sáng không nhận được hoa cô nghĩ anh bỏ cuộc rồi, còn đang cảm thấy nhẹ nhõm thì buổi chiều hôm đó, hoa tới rồi, thiệp tới rồi, ngay cả người cũng tới rồi. Cô bất lực nhìn con gấu koala nào đó bám chặt trên ghế sofa của cô, đôi mắt ủy khuất to tròn lộ ra khỏi lưng ghế đang chăm chăm nhìn cô, anh đã nhìn cô hơn 1 tiếng rồi, khi nào anh mới chịu về "Rốt cuộc thì anh muốn gì đây?" cô tức giận hỏi, anh nói muốn đến xem tiến độ thiết kế của cô, cô cũng nói rất rõ là bản thiết kế và trang phục của anh cô để ở nhà, hợp đồng đó kí riêng với cô nên cô để nó ở nhà, nếu anh muốn coi thì mai cô sẽ đem cho anh coi. Anh nghe vậy cũng không chịu về, chui lên ghế sofa của cô làm tổ. Thấy cô tức giận anh lon ton chạy lại nắm ống tay áo của cô lắc lắc, đầu còn dụi vào vai "Người ta nhớ em mà." cô nghe anh nói, da gà, da vịt rớt đầy đất. "Anh mau cút về Tống Thị cho tôi, anh mà còn ở đây làm tôi phân tâm có tin ngày mai tôi dán bản cấm anh vào công ty tôi không?" cô tức giận mắng. Anh thấy cô giận thật thì vội vàng buông tay dùng ánh mắt cún con nhìn cô. Cô vẫn không sao động hất cằm ra cửa. Thấy cô kiên quyết anh đành lủi thủi bước ra cửa, vừa đi vừa quay lại nhìn cô mếu máo. Cô mặc kệ anh, cuối mặt xuống làm việc, anh vừa ra tới ngoài cửa, khuôn mặt liền lấy lại biểu cảm lạnh băng mọi ngày, không ai được nhìn thấy biểu cảm đáng yêu của anh ngoài vợ anh đâu, đúng là lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng mà. Cô ở trong phòng nhớ lại biểu cảm lúc nãy của anh thì bật cười thích

làm em yêu tôi thêm một lần nữa